Thứ Hai, 31 tháng 12, 2007

2008.


Vậy là năm 2007 đã kết thúc , một năm trôi qua có biết bao nhiêu niềm vui, nỗi buồn dến với chúng ta , năm của lũ lụt , của thiên tai, vụ sập cầu cần thơ , lở núi ở nghệ an, dã cướp đi biết baonhiêu sinh mạng của con người một không khí tang tác đã bao trùng lên người thân của họ , và còn rất nhiều chuyện chung ta cần phải xem xét lại . hy vọng bước vào năm 2008 chúng ta sẽ tìm được thật nhiều niềm vui mới , nhiều cái mới niềm hp sẽ đến với tất cả chúng ta , một năm của thành công , sẽ ko có những chuyện đau thương đến với con người của đất nước việt nam nói riêng và toàn thế giới nói chung . hãy bắt đầu năm mới bằng một cái gì đó thật mới nha các bạn.

HAPYNEWYER.







Chúc tất cả mọi người trên thế giới có một năm mới dồi dào sức khỏe , nhiều niềm vui mới . có nhiều cái mới .....

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2007

Mối tình đầu của tôi


L . À vậy là mối tình của chúng mình dã kết thúc từ đây . kết thúc mà ko biết vì sao? ko một lý do ? 3 năm yêu nhau thắm thiết với biết bao nhiêu kỉ niệm , vui có buồn cũng có , biết bao nhiêu kỉ niệm chúng mình đã dành cho nhau , L . còn nhớ hay dã quên tất cả rồi còn riêng anh thì anh ko thể quên được những ngày tháng chúng mình ở bên nhau đó có lẽ là khoảng thời gian vui nhất , hạnh phúc nhất đối với cuộc đời anh . trái tim anh sẽ mãi ko thể quên được hình bóng của L . dù bây giờ L ko còn ở bên anh nữa . bây giờ mỗi đứa một nơi anh chỉ cầu chúc cho L luôn mạnh khỏe thành công trong cuộc sống va hạnh phúc trong tình yêu . anh còn rất nhiều điều muốn nói nhưng ko hiểu sao anh ko thể viết lên đây được , có lẽ một ngày nào đó anh sẽ tâm sự với L sau . mong L hiểu tình cảm của anh dành cho L .

Tặng T .




Tôi không tặng t hoa


như muôn ngàn nhười khác


Tôi không tặng vàng bạc


Như những kẻ xa hoa




Nhưng tôi muốn tặng t


Mối tình đầu duy nhất


Và tặng t ánh mắt


Của một kẻ tình say




Tôi tạng t nụ cười


Cầu hòa thôi t nhé ?




Tặng em thêm gì nữa


Chỉ còn lại trái tim


Chưa một lần mơ mộng


nhưng một lần lơ đãng


T lấy cắp còn đâu?




Tôi còn lại tấm thân


Là gia tài duy nhất


Xin tặng t tất cả




Hãy nhận đi t ơi !


Tôi tặng cả cuộc đời


Và mối tình duy nhất.

T! người tôi yêu.rất yêu!




Tôi yêu t mhư rừng thông bát ngát
Xanh biếc bốn mùa không héo úa vào đông
Tình của tôi như dòng nước âm thầm
Trôi chảy mãi trong lòng sông vô tận

Tôi yêu t một tình yêu trầm lặng
Tha thiết nhẹ nhàng nhưng mạnh tựa bão dông
bởi yêu t nên tôi rất cảm thông
Dù hai đứa đôi bến bờ chia cắt

Tôi yêu t như một cơn gió lốc
Cuồn cuộn xoáy vào điểm tựa của tinh yêu
Rộng rãi trôi xuôi theo con nước thủy triều
Sẽ dâng mãi cho tình yêu ngời sáng

Tôi yêu t như nắng hồng sa mạc
Sưởi ấm muôn đời không lạnh lẽo trái tim
Vũ trụ bao la mà tôi chỉ yêu có t
bởi tim hai đứa có cùng chung một nhịp đập

Tôi yêu t một tình yêu chân thật
Không lọc lừa không tính toán nghĩ suy
Tình cua tôi chỉ mãi mãi trao đi
Không đòi hỏi mối tinh t đáp lại

tôi yêu t một tình yêu quằn qoại
Trong cơn say quên cảm giác của con người
Hơi men nồng hâm nóng lại tuổi đôi mươi
Đời trai trẻ trong tung hoành ngang dọc.



MONG RẰNG T NHỮNG CÂU THƠ NÀY SẼ ĐẾN ĐƯỢC VỚI T . ANH RẤT YÊU T MONG T HIỂU CHO A . A BIẾT CHẮC RẰNG T CŨNG RẤT YÊU ANH NHƯNG........

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Gieo gì hôm nay.

nếu bạn gieo thàng thật, bạn sẽ gặt lòng tin
nếu bạn gieo lòng tốt, bạn sẽ gặt thân thiện
nếu bạn gieo khiêm tốn bạn sẽ gặt cao thượng
nếu bạn gieo kiên nhẫn bạn sẽ gặt chiến thắng
nếu bạn gieo cân nhắc bạn sẽ gặt hòa thuận
nếu bạn gieo chăm chỉ bạn sẽ gặt thành công
nếu bạn gieo tha thứ bạn sẽ gặt hòa giải
nếu bạn gieo cởi mở bạn sẽ gặt thân mật
nếu bạn gieo chịu đựng bạn sẽ gặt cộng tác
nếu bạn gieo niềm tin bạn sẽ gặt phép màu
NHƯNG
nếu bạn gieo giối trá bạn sẽ gặt ngờ vực
nếu bạn gieo ích kỷ bạn sẽ gặt cô đơn
nếu bạn gieo kiêu hãnh bạn sẽ gặt hủy diệt
nếu bạn gieo đó kỵ bạn sẽ gặt phiền muộn
nếu bạn gieo lười biếng bạn sẽ gặt mụ mẫn
nếu bạn gieo cay dắng bạn sẽ gặt cô lập
nếu bạn gieo tham lam bạn sẽ gặt tổn hại
nếu bạn gieo tầm phào bạn sẽ gặt kẻ thù
nếu bạn gieo lo lắng bạn sẽ gặt âu lo
nếu bạn gieo tội lỗibạn sẽ gặt tội lỗi.

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2007

VỀ LÀNG




BẠN chăn trâu không gặp mấy người


Tôi ngượng ngùng,ai chào ông đại tá !


Chào nhà văn một bà nào đó


mấy người reo a chú sáu đã về!




Ai oai phong khi trở về làng


tôi chỉ thấy mình có lỗi


cô bác vẫn nắng mưa lầm lũi


Dù tháng ba không vác rá đi vay




Mồ hôi cha mờ mắt trưa cày


Em chảy máu cam giữa đồng say nắng


răng cầm cập , chân lội bùn buốt cóng


Bóng mẹ chiều nào xanh tái hoàng hôn .




Hạt gạo nghèo nuôi tôi khôn lớn


đi đại học cả làng hy vọng


Mấy chục năm đã bao người khuất bóng


Cứ hão huyền tôi làm được gì đâu.




Làng lê ơi chú sáu chăn trâu


Có mầy bài thơ về làng mình đó


Còn biết bao điều mắc nợ


Dẫu làm vua chẳng trả nợ được ơn làng.

Chiếc bóng.




Khi yêu em anh chợt nhận ra,Dường nhưanh chỉ là chiếc bóng,Lặng lẽ yêu, lặng lẽ bên em vô vọng,Chiếc bóng âm thầm đợi bước chân em,Đã nhiều lúc anh cố đi tìm,Hình hài kia em giữ riêng ai đó,Nhưng nhìn vào mắt em anh hiểu rõ,Mãi mãi là chiếc bóng đơn côi.Có nhiều lúc anh thấy tủi hờn,Ước một lần được như bao người con trai khác,Được bên em nhưng không là chiếc bóng.Không hình hài,em chẳng nhớ nổi tên. Ôi tình yêu lý trí mách được gì?Biết khổ dại nhưng vẫn yêu em mãiTháng ngày trôi đi cả một thời con trai.Nguyện suốt đời làm chiếc bóng bên em.

Anh là dòng sông.



Anh sẽ là dòng sôngCòn e là biển cả Sông thật dài dài quá. Vượt qua những bến bờ Đến với biển đợi chờ. Nối liền những ước mơ. Dài rộng cùng năm tháng. Anh sẽ là dòng sông. Chảy giữa biển của lòng. Mang dòng nước mát trong. Hòa vào em biển rộng. Anh sẽ là dòng sông. Chảy về miền biển nóng. Biển em dù nổi sóng. Sông anh mãi hòa vào. Cuộc sống đẹp biết bao. Dòng sông về với biển. Dù muôn đời muôn kiếp. Dòng sông anh sẽ nốiliền với biển của em.

Giang sing ấm áp.




Sau tất cả những vấp ngã trong cuộc đời, bỗng nhiên anh đến bên em như số phận đã an bài cho em vậy, mang lại cho em một luồng sinh khí mới, làm cho cuộc sống vốn phẳng lặng của em trở nên sôi động, đáng yêu và đầy nhiệt huyết.
Em hạnh phúc, ngất ngây với những cung bậc của yêu thương tuy đôi lúc có ghen hờn, giận dỗi, lại có lúc em cảm thấy trống trải khi thiếu vắng bóng hình anh bên cạnh… nhưng rồi mỗi khi nằm nghĩ đến anh, nghĩ đến tất cả những gì anh mang đến cho em thấy lòng mình ấm áp lạ kỳ. Nhiều lúc em tự hỏi: Anh có phải là món quà Giáng sinh tốt đẹp nhất mà Chúa đã ban tặng cho em???
Cuộc sống bây giờ là vậy, cứ hối hả, tất bật, cuốn em vào vòng xoáy của công việc, hết ngày rồi lại ngày. Em lại không phải là 1 con chiên ngoan đạo của Chúa, cho nên chưa bao giờ biết tận hưởng một ngày lễ Giáng Sinh cho đúng nghĩa. Chỉ khi nhìn thấy trên khắp các nẻo phố, người ta treo bán đầy các cây thông, các bong bóng đủ màu sắc chào đón Giáng Sinh và các em bé háo hức mặc quần áo đỏ như những thiên thần, thì em biết là gần đến ngày lễ Giáng Sinh, cảm giác của em trước đây thật dửng dưng, như đón nhận 1 ngày chủ nhật vậy…
Nhưng bây giờ có anh - một người theo Đạo, thì em cảm thấy cái ngày lễ này cũng vui lắm, nó là dịp để cho những người đang yêu nhau như anh và em, có dịp thể hiện sự quan tâm đến nhau. Giờ đây em có thể ngồi online hàng giờ để chọn ra cho mình 1 tấm thiệp ưng ý, rồi viết vào đó những thông điệp yêu thương gửi đến anh, em cũng biết lắng nghe những giai điệu thánh ca du dương, và bất chợt em cũng lẩm nhẩm cầu nguyện…
Anh đã kể cho em nghe về quá khứ một thời “oai hùng” của anh. Tuy anh không nói ra, nhưng em biết anh đã bỏ đi rất nhiều sở thích cá nhân từ khi yêu em. Anh bảo là từ ngày yêu em, tự nhiên anh ngoan ra, làm cho em thực sự hạnh phúc. Cuộc sống này em biết chứ, phức tạp lắm, nó được ví như một đại dương bao la, luôn có sóng ngầm và vực thẳm không thể lường trước hết được. Nhưng em không sợ gì hết, có anh bên cạnh, em có thể đi đến bất cứ nơi đâu, miễn sao em biết được là nơi em đến sẽ có anh đứng đợi. Cảm ơn anh vì đã yêu em như thế !
Con Vắt “TN” của anh!

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2007

Tâm sự cuộc đời.


tôi sinh ra trong một gia đình nghèo ở huyện tĩnh gia tỉnh thanh hóa, gd tôi có 8 người bố mẹ tôi và 6 anh em tôi ở trong một căn nhà nhỏ, vì vậy cuộc sông rất khó khăn , tôi là con út nên được các anh chị chiều chuộng hơn tuy nhiên ko vì thế ma tôi chơi bời như những đứa bạn cùng lứa tuổi , tôi nghĩ mình cũng phải có trách nhiệm với gđ , với nhưng gì mà các anh chị đã dành cho tôi, vì gđ khó khăn nên mãi đến 7 tuổi tôi mới được đi học , khi đó tôi rất vui mừng và sung sướng, ngày đầu tiên tôi bước đén trường có lẽ là ngày hp nhất cuộc đời tôi , lúc đó bố mẹ và các anh chị dã lo cho tôi tất cả , hoc hết cấp 1 tôi đều là hs tiên tiến , bước vào cấp 2 sưc học của tôi ko có gi thay đổi , khi đó gđ tôi rất vui và tự hào vì tôi , không phải vì tôi học giỏi mà vì đã nhìn thấy tôi trưởng thành rất nhiều . ngày 19/5/2004 lúc đó tôi học lớp 8 , tôi đã được kết nạp vào đoàn TNCSHCM . vì tôi là một hs rất ngoan trong trường , tôi tự nhủ mình phải cố gắng nhiều hơn nũa để trở thành một người có ích cho gđ và xã hội . kì thi vào cấp 3 càng đến gần với tôi và tôi dã lao vào học đẻ có thể dậu được vào trường chuyên , tuy nhiên khi có kết quả nó lại không như ý muốn của tôi , tôi dã trượt với o,5đ ít hơn so với điểm chuẩn , tôi rất buồn và nuốn bỏ học , nhưng được sự động viên của gđ tôi tiếp tục hoc bổ túc thpt , vì buồn nên sức học của tôi ngày càng yếu dần , tôi bắt đầu lao vào con đường chơi bời cùng những đứa bạn hư hỏng đã không dưới 5 lần trong một năm học tôi phải mời phụ huynh đến gặp cô giáo chủ nhiệm va ban giám hiệu nhà trường tuy nhiên trong lớp tôi lại được lòng với tất cả các bạn đặc biệt là các bạn nữ . tôi còn là 1 cây thể thao rất cừ trong lợp đặc biệt là đá bóng , giủa năm lớp 11 có một người con ghái trong lớp đã đem lòng thương tôi , và tôi cũng có cảm tình thật sự với bạn nữ đó chúng tôi đến với nhau một cách tự nguyện, tình yêu chúng tôi dành cho nhau ngày càng nhiều hơn , 2 người như hình với bóng vậy , đi đâu cuingx có nhau , thời gian ko dợi ai chúng tôi dều tôt nghiêp cấp 3 bạn ghái tôi nộp đơn thi đại học con tôi thì không vì gđ qua nghèo , rồi mộtngày giấy báo trúng tuyển của bạn ghái tôi dược ghửi về gđ , chúng tôi xa nhau từ đó nhưng trái tim hai người vẫn luôn hương về nhau . tuy nhiên sau năm học thứ hai bạn ghái tôi đòi chia tay ma ko có bất cứ một lý do nào , tôi tự nhủ bản thân mình là vì mình quá nghèo . tôi rất buồn và không bao giờ có thể quên được người mà tôi thật lòng yêu quý, từ đó trái tim tôi đã khép lại với tất cả mọi người con ghái muốn dến với tôi .cho tới bây giờ cũng vậy , tôi vẩn chưa yêu ai vi........

LỜI CUỐI CHO ANH.


Xin anh đừng làm như chẳng quen / Khi đã có lúc ôm em chặt thế...
Có thật là anh đã xa em?Có thật là giờ anh đã lãng quên? Mọi kỉ niệm mà chúng mình từng có,Lời anh hứa cũng chỉ như cơn gió,Cuốn xa rồi tất cả nhớ thương ơi!
Em chẳng quên đâu vị ngọt đầu môi,Nụ hôn ấy anh trao nồng nàn quá,Vòng tay anh sao dịu dàng đến lạ,Và ánh mắt nào thiêu đốt trái tim em.
Xin anh đừng làm như chẳng quen,Khi đã có lúc ôm em chặt thế,Em biết rằng giữ tình yêu không dễ,Sao anh vô tình khi nó tuột khỏi tay.
Em làm thế nào để tiếp tục sống đây?Bởi tim em còn yêu anh nhiều lắm,Nỗi nhớ của em vẫn thiết tha sâu đậm,Và đêm đêm em vẫn gọi tên anh.
Em bàng hoàng khi tình ta tan nhanh,Đau xót lắm người ơi anh có biết,Em chỉ mong tình yêu ta vĩnh viễn,Nhưng tất cả hết rồi… Anh đã xa!

5 PHẨM CHẤT CON TRAI NÊN CÓ.



Con gái thường thần tượng và thích ngắm nhìn những anh chàng thuộc dạng "hot": học giỏi, đẹp trai, hát hay...
Nhưng để có một vị trí thật sự trong trái tim con gái thì ngoài dáng vẻ bên ngoài, con trai phải luôn mang trong người những phẩm chất tốt mà con gái cần. Con gái dễ "đổ" bởi những anh chàng có phẩm chất nào, bạn biết không?
1. Dũng cảm
Dũng cảm không có nghĩa là bạn chứng tỏ mình bằng cách hút thuốc hay trêu chọc thầy cô giám thị, cũng không phải thể hiện dũng cảm bằng cách bạn lập thành băng nhóm quậy phá, hà hiếp các bạn trong trường. Sống dũng cảm là khi bạn không ngại đương đầu với khó khăn thử thách, dám ước mơ và nỗ lực để thực hiện ước mơ đó.
Dũng cảm là khi bạn sống có trách nhiệm với cộng đồng. Bạn nhìn một anh chàng to con bắt nạt một cậu bé nhỏ con mà bạn không dám lên tiếng, bạn nhìn thấy một bà lão bị ngã trên đường nhưng bạn vẫn lờ đi đi tiếp... thì hẳn rằng bạn không dũng cảm. Nếu bạn dám gạt bỏ những ý nghĩ nhút nhát để lên tiếng bênh vực kẻ yếu hơn đang bị bắt nạt, nhận sai và sửa lỗi nếu bị nhắc nhở… thì đó chính là sự dũng cảm mà bạn đang có.
2. Mạnh mẽ
Sự mạnh mẽ và cứng rắn luôn là một phẩm chất mà bất kỳ người con trai nào cũng nên có, bởi họ luôn là trụ cột, là chỗ dựa cho phái yếu. Con gái sẽ không thích một anh chàng suốt ngày ca cẩm hay than phiền về gia đình, cuộc sống, học hành. Nếu bạn thường xuyên than vãn, con gái sẽ thấy bạn thật yếu đuối, sống không có mục đích và ý chí vươn lên. Cho dù cuộc sống luôn khó khăn, có xảy ra bất kì việc gì thì một người mạnh mẽ luôn chịu đựng được và vượt qua.
3. Rộng lượng
Con gái không thích những mẫu người hẹp hòi, hay soi mói những cái xấu và thích mỉa mai người khác. Điều con gái cần ở con trai là lòng vị tha, hào hiệp. Bạn đừng nên để bụng những gì người khác đã làm cho bạn đau trong quá khứ nếu bây giờ họ đã nhận ra lỗi lầm và sửa chữa. Nếu bạn cho người khác một cơ hội thì bạn cũng đang cho bản thân mình một cơ hội.
4. Ga-lăng
Đây có lẽ là đức tính cần thiết nhất phải có ở bất kỳ XY nào. Con gái sẽ chán nản những anh bạn có chỉ số ga lăng quá kém. Nếu hai bạn đang đi trên đường giữa trưa nắng và đầu của bạn đang có một cái mũ còn cô bạn bên cạnh không có gì cả thì là lúc bạn nên hy sinh cái mũ của mình. Con gái sẽ nghĩ sao nếu họ đang cầm thanh vịn đứng trên xe bus và bạn thì đang ngồi trên ghế với tai phone nghe nhạc?
Tuy nhiên, để được coi là ga lăng, bạn cần có cả sự tỉnh táo. Bạn có khả năng để giúp đỡ, nhưng phải biết giúp đúng nơi, đúng lúc, đúng cách. Nếu như lúc nào bạn cũng “hừng hực” lòng vị tha, thấy gì cũng nhảy bổ vào, thấy ai có vẻ “có vấn đề” là sẵn sàng ra tay trong khi chưa chắc họ đã thích bị làm phiền hoặc cần tới bạn thì có thể bạn sẽ gây hậu quả ngược đấy!
5. Năng động và hài hước
Hình ảnh những chàng trai vẻ mặt lạnh lùng hay ngồi tách biệt với đám đông mà bạn thường thấy trên phim ảnh chỉ hút hồn được những fan cuồng nhiệt thôi. Sự năng nổ, tích cực trong các hoạt động phong trào của trường lớp mới để lại dấu ấn trong mắt con gái. Không ai thích một anh chàng với vẻ mặt ù lì và lười nhác đâu. Ngoài ra, nếu bạn biết cách chọc cười con gái thì đó cũng là một vũ khí có thể hạ gục một số cô nàng lạnh lùng đấy!
Đặc biệt: Con gái rất kết những anh chàng giỏi thể thao và vui tính.

NOEL BUỒN


D yêu thương! Khi M ngồi viết những dòng này M lại nhắc thầm mình: "Noel sắp đến gần rồi đấy!". Thế là bọn mình xa nhau đến bốn mùa Noel rồi phải không D?
Nhớ Noel năm đầu tiên xa nhau vì nhớ D và muốn thể hiện tình cảm của mình, cũng là muốn được đứng trước Đức Chúa cầu chúc an lành, hạnh phúc cho D ở nơi xa, M đã đánh bạo rủ một cậu bạn học chung cấp II cùng M đến nhà thờ.
Ấn tượng của M khi nghe những người Thiên chúa cầu nguyện là không khí trang nghiêm, trong lành, là sự thành kính và chân thành với đức tin dành cho Chúa. Noel này M tưởng sẽ có D cùng đi xem lễ, được nghe D hát Thánh kinh, được nghe D kể chuyện vì sao Chúa được sinh ra và trở thành đức tin của người Thiên chúa giáo. Nhưng thật buồn D lại chưa thể về bên M. D biết M rất buồn và nhớ D, M sợ Noel, sợ cả cái Tết sắp đến vì một điều: M không thể gặp D.
Lúc này tâm trạng M không được bình an, M đang sống trong cảm giác thất vọng về một người M đã rất tin yêu; thất vọng trước những điều M đã tin, trước những ước mơ, những khát vọng sống tốt đẹp của mình bị cuộc đời phủ nhận; thất vọng vì những yêu thương chân thành của mình bị từ chối chỉ vì một nhân cách tốt, một tâm hồn đẹp cũng không thể đổi được hai chữ "nhan sắc" ở đời.
Có một câu châm ngôn mà M rất thích rằng: "Có một người bạn tốt là có cả một kho báu", nên cho dù rất nghèo vật chất, rất nghèo nhan sắc M vẫn tự hào mình giàu có, vì M có một người bạn là D và vì hai đứa luôn tự nguyện lấy yêu thương, sẻ chia, giúp đỡ người khác làm phương châm sống cho mình. M thấy mình hạnh phúc vì không bao giờ phải sống trong thù hận, luôn thấy lòng nhẹ nhàng vì mình biết tha thứ, biết bao dung cho người khác, cho những người làm tổn thương mình.
Noel này M sẽ rủ bạn bè đến nhà thờ, M sẽ quỳ trước Đức Chúa như một người theo đạo để cầu nguyện Người sẽ mang những điều tốt đẹp nhất, hạnh phúc nhất đến cho D, cho những người M yêu thương và cho cả người con trai M đã yêu rất chân thành và hết lòng mình.

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2007

noel 2007


Noel vắng em.




THời gian qua như một cơn gió thoáng


mây vô tình trôi lạc hướng về đây ,


Nhìn mưa rơi , buốt giá tận trong lòng


Những kỷ niệm ngày xưa còn đọng mãi.






Con đường ấy ngày xưa ta đã đến


Bao niềm vui, chan chứa cả nỗi buồn,


Con đường vắn mỉm cười nhìn hạnh phúc


Và bây giờ nó khóc bởi lìa đôi.






Tôi ước gì đừng có ngày xưa ấy


Đừng có em chung bóng lối tôi về,


Đừng nghe em trao những lời hạnh phúc


Đừng yêu em , đừng đặt trọn niềm tin.






Tôi yêu em yêu nhiều hơn tất cả


Tôi yêu người hơn chính bản thân tôi ,


Để giờ đây tôi hụt hẫng sợ tình


Và hơn thế tôi nhìn đời cay đắng.






Tôi ghét lắm con đường em đã đến,


Tôi ghét luôn hơi ấm nơi em nằm ,


tôi ghét cả những đem dài lắm mộng,


Ghét chính mình đã in dấu tư em.






Merrychistmas.


hom nay da la ngay 20 roi cac bạn oi. chi con 4 ngay nua la noel den roi cac ban da co ke hoach cho noel chua? , mot nam nua lai sap ket thuc nam moi se den va toi hy vong nam nay 2008 se mang lai cho toi cung nhu cho cac ban nhieu niem vui moi, nhieu thanh cong moi, chuc cac bạn co mot noel that vui ve va hp , nhan duoc that nhieu qua tu nguoi than cua cac ban , con toi chac noel nam nay toi se o ben canh nguoi ma toi yeu quy nhat ., tin tuong nhat , tang cho nguoi do mot mon qua y nghia nhat , ong gia tuyen se den tham va tang qua cho tat ca chung ta . merrychristmas.
http://aitinhviet.com/showthread.php?t=3332

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2007

nhật ký cho em


Anh bỗng thấy đầu óc quay cuồng sau khi nghe bà nội em nói: “Cháu không nên đi lại đây nữa. Cháu cứ đi lại sẽ làm cho Hạnh nó ngại. Mẹ Hạnh đi xem người ta nói Hạnh chỉ hợp với người cùng tuổi hoặc ít hơn thôi. Mẹ Hạnh cũng gọi điện xuống để nói anh Việt kiểm tra Hạnh nữa…”.
Vậy là bà và anh Việt ít nhiều cũng biết chuyện của chúng mình rồi. Giờ đây những người thân của em đều rất lo cho em. Lúc đó anh không thể nghĩ ra điều gì hơn là cứ ngồi yên lặng. Em xuống nhà, hai đứa đi ra nhà cô Lan. Anh vội tránh đi khi gần đến nhà cô, vì sợ nếu cô biết sẽ làm em khó xử. Anh lang thang mãi vẫn chưa nghĩ ra điều gì. Trong đầu vẫn chỉ nghĩ tìm mọi cách để được đi chơi cùng em tối đó.
Anh quay lại gần nhà cô, vẫn thấy xe em ở đó. Chắc em không đi công việc với cô nữa. Anh ngồi chờ và ông trời đã lại giúp anh một lần nữa. Em ra khỏi nhà cô một mình, gặp anh và không có cách nào từ chối khi anh nói: “Hãy cho anh đi cùng em, vì lúc này anh vẫn chưa nghĩ ra mình phải làm gì”…
Lần đầu tiên anh gặp những người bạn cấp 3 của em. Họ gọi anh là gì nhỉ? “Lễ tân riêng của em”. Anh thấy rất vui và bạn bè em cũng rất thân thiện. Anh đã nhớ hết tên của họ: Thanh, Yên, Quỳnh Anh, Thu, Mai. Chia tay họ mình đi về phía Trung tâm hội nghị Quốc Gia, đi qua đường hầm… Chúng mình lại có những phút giây hạnh phúc bên nhau. Anh đã cõng em đi trên một đoạn đường rất dài. Anh muốn được cõng em đi mãi, đi đến bao giờ vết thương trong lòng em không còn nữa.
Người ta nếu bị thương khi được cõng sẽ thấy bớt đau hơn đúng không em, nhưng đó là những vết thương trên da thịt. Còn anh lại làm em bị tổn thương trong lòng, bao giờ anh mới xoa dịu được nó đây. Em hãy để anh được cõng em hàng ngày, như vậy anh mới cảm nhận được vết thương trong lòng em được vơi đi…
Em về nhà đúng giờ như đã hứa với người lớn. Anh cũng về nhà nhưng phải đi bộ một đoạn khá xa. Vừa đi vừa nhảy, cảm giác yêu đời đang tràn gập trong anh vì anh đã cảm nhận được tình yêu sâu nặng em dành cho anh… Em nhắn tin xin lỗi vì chuyện đã kể về nghề nghiệp của anh cho bạn bè em biết. Anh không biết rằng có tin nhắn, thế là em rất buồn…
Quá nửa đêm em vẫn chưa ngủ. Anh gọi điện và chúng mình nói chuyện mãi. Em muốn anh học tàng hình, vì ước gì lúc đó anh đến được bên em…
1h30 sáng anh có mặt trước nhà em. Có ai đó phát hiện ra sự xuất hiện không bình thường của anh. Vậy là anh không có cách nào để trèo lên tầng 2, đến bên em được. Điện thoại của anh lại mất sóng, chúng mình cũng không thể liên lạc được. Anh cứ quanh quẩn mãi ở khu nhà em, làm cho người hàng xóm phải gọi điện báo công an về hiện tượng có kẻ trộm.
2h15' anh được nhìn thấy em qua cửa sổ, chúng mình vẫy tay tạm biệt nhau và gửi cho nhau những cái hôn gió. Anh yên tâm quay trở về nhà sau khi đụng phải một anh công an ở đầu ngõ nhà em…
Anh ngủ rất ngon và chắc em cũng vậy…
6h anh tỉnh giấc, rảo bước nhanh sang phía nhà em. Anh chờ mãi 8h em mới bắt được tín hiệu của anh. Em ra, mình đi ăn sáng thật thú vị… Em lạnh lùng nói anh về đi, mình em đi chợ, đừng gặp em nữa. Nỗi buồn giằng xé trong anh, mọi cố gắng của anh để làm em thay đổi ý định đều vô vọng.
Em đi chợ, anh quay lại quán nước và chờ đợi. 10h, 11h… vẫn không thấy em đi ra ngoài. Anh nhắn tin và biết được em không đi đến chỗ bạn nữa, chiều em với đi.
11h30 anh đi đến chỗ bạn anh, anh đã rất muốn em đi cùng mà không được em đồng ý. Cả buổi chiều đi chơi cùng bạn bè mà đầu óc anh thì để ở chỗ em.
19h30' anh gọi cho em, em không muốn anh gặp em buổi tối nữa. Nhưng sao anh chịu đựng được điều đó. Em đang là nguồn sống của anh, thiếu em anh không sao sống được. Anh tìm mọi cách gọi điện cho bạn bè em để tìm kiếm xem em ở đâu nhưng đều vô vọng. May mắn cho anh, chỉ dự đoán là em sẽ ra ga để tiễn một người bạn. Anh chờ ở đó và chúng mình lại được gặp nhau. Anh đưa em đi sinh nhật Thu, anh lại biết thêm nhà một bạn nữa của em.
Anh đưa em về, chúng mình lại có thêm những giây phút ở bên nhau. Ở bên em thật tuyệt vời, anh không muốn xa em một chút nào. Anh rất ghét khi em lại nói mình đừng gặp nhau nữa nhé. Chúng mình không ngẫu nhiên gặp nhau. Cuộc đời đã cho anh gặp em và anh sẽ không để cuộc đời cướp em đi khỏi anh đâu. Anh yêu em nhiều nhiều lắm!
Em đừng suy nghĩ và lo lắng nhiều nữa. Em không lo lắng thì mọi người cũng sẽ không lo lắng. Anh sẽ luôn ở bên để ủng hộ em, nhất định em sẽ luôn thành công với các dự định của mình. Khi em mệt mỏi sẽ có anh ở bên để động viên chăm sóc, cả những lúc có những khó khăn trong cuộc sống nữa. Anh cũng cần được em động viên khi anh gặp phải khó khăn và cả khi anh mệt mỏi nữa. Chúng mình cần có nhau và em cũng biết điều đó mà. Vì vậy đừng bao giờ em nói với anh là chúng mình không gặp nhau nữa nhé. Em cũng đừng lo lắng gì nữa. Anh cũng không đến nhà em nữa cho đến khi chuyện của anh không còn rắc rối. Nhưng không được gặp em thì anh không thể chịu đựng nổi.
Chúc em có một tuần mới vui vẻ, hạnh phúc và thành công. Anh bắt đầu tuần mới đây.
Anh nhớ em!

Kẻ bắt cá hai tay




Về đến đầu ngõ, Nam giật mình quay vội đầu xe. Thấp thoáng bóng Hương trước cửa phòng chúng tôi. Nhưng hình như Hương đã nhận ra cậu.
Giọng cô bé thảng thốt phía sau:
- Anh Nam! Chờ em với….
Vẻ mặt nhăn nhó, Nam miễn cưỡng tiến về phía Hương. Nom cô bé tiều tụy như vừa ốm dậy. Cả hai vào phòng, chỉ nghe tiếng Nam cáu gắt đuổi Hương về. Biết mình là người thừa, tôi lặng lẽ bỏ đi.
Nam là bạn với tôi từ thuở bé. Hương là em gái một người bạn học cùng đại học của hai chúng tôi. Chỉ gặp Nam trong một buổi đến lớp “điểm danh hộ” chị mình, vậy mà Hương đã dành một tình cảm đặc biệt cho cậu bạn thư sinh khéo nói này.
Còn Nam, mặc dù có một tình yêu kéo dài hơn bốn năm và sắp nên duyên với Nhung, vẫn đùa cợt tình cảm chân thành của cô bé học đại học năm thứ nhất dại dột, ngây ngô ấy.
Đã nhiều lần, tôi tìm cách tỉ tê, tâm sự với Hương mong cô bé hiểu, song chẳng thể, vì Hương quá tin tưởng vào lời ngọt ngào của Nam.
Khuyên Nam nên có giới hạn, đừng đem tình cảm ra làm trò đùa thì cậu chỉ dương dương tự đắc với cái triết lý: “Làm trai phải biết yêu nhiều…”.
Tôi không biết nói gì nữa nhưng lòng lúc nào cũng lo lắng sẽ có chuyện không hay xảy ra. Bây giờ, dường như là đã có chuyện thật…
Hương ra về, mắt mọng nước. Vào phòng, chỉ thấy Nam vật vã không nói gì. Cậu rủ tôi đi uống rượu. Hiểu bạn đang có tâm trạng, tôi chiều theo. Rượu vào lời ra, giọng kể của Nam hoảng hốt:
- Hôm qua Nhung đến tìm tao mày ạ! Nhung biết chuyện giữa tao và Hương rồi. Cô ấy buộc tao phải lựa chọn…
- Thì mày lựa chọn đi. Quay lại với Nhung, và nói thật với Hương. Mày đâu có yêu Hương thật lòng, chấm dứt với cô bé cũng tốt.
- Chuyện không đơn giản như thế được… Một lần cãi nhau với Nhung, không kiềm chế được, tao đến tìm Hương và đã… làm chuyện đó với Hương.
Tôi sững sờ, tức giận tột độ, dằn mạnh ly rượu xuống bàn. Nam nhìn tôi ánh mắt cầu cứu. Lấy lại bình tĩnh, tôi bảo cậu tiếp tục…
- Hôm nay, Hương đến khóc bảo sợ đã có thai. Tao cũng hoảng. Giờ làm thế nào hả mày?
Ngơ ngác, tình huống mà Nam nhờ gỡ rối khiến tôi lúng túng. Người có thể quyết định tất cả lúc này chính là cậu ấy. Nhưng Nam đang rối trí, có lẽ cũng không giải quyết được gì. Ra vẻ tỉnh táo, tôi rắn giọng buộc cậu quay về.
Ngày mai, khi Nam lấy lại được thăng bằng, tôi sẽ nói chuyện thẳng thắn với cậu. Việc đầu tiên là đưa Hương tới bệnh viện để khám. Nam cần có trách nhiệm với Hương hơn.
Sau đó, với bản lĩnh của một người con trai, cậu buộc phải tự lựa chọn cách giải quyết cho chính mình. Không ai có thể giúp Nam gánh đỡ những sai lầm mà cậu đã cố tình mắc phải.

Đông




Mỗi đợt đông về, hình ảnh cậu lại dâng lên trong tôi khắc khoải, cồn cào...
Đó là một sáng đầu đông, khi những làn nắng vàng ấm áp đang dần lên cao quện vào bảng lảng những cuộn sương mù, vào cái lạnh đang thấm đẫm không gian.
Chúng tôi, 3 người, co ro trong những tấm áo khoác đủ màu, ngồi trầm ngâm tán chuyện ở một góc của quán café vỉa hè quen thuộc. Một cô hàng xôi đi qua, T gọi với lại. Tôi và anh ngồi ăn. Tôi ăn xéo, T ăn lạc ruốc.
Rồi chúng tôi ngồi nhấm nháp café.
Mỗi khi nhấp 1 ngụm café đăng đắng, thơm nồng ở đầu lưỡi, tôi thường có thói quen ôm chiếc tách sứ đó bằng cả hai lòng bàn tay, đưa gần lên cằm, để cả vị giác lẫn khứu giác đều được thưởng thức cái vị thơm nồng đặc biệt của loại thức uống này. Chợt 1 giọt nắng trên cao len được qua tán lá cây cổ thụ, rớt lên vùng trán, mắt tôi khép lại trong một giây.
Nửa giây sau của khoảnh khắc đó, làn gió đầu đông đang phả vào tôi như có gì chặn lại. Khi mở mắt, tôi thấy trước tôi là một người. Một cậu thanh niên trong đôi giày da cao cổ, chiếc quần bò bạc màu, chiếc áo khoác có mũ to sụ bên ngoài chiếc áo len cổ cao trùm kín khuôn mặt, tay đi găng len, trước ngực là một chiếc máy ảnh đen láng có ống telex dài ngoằng và chỉ đôi mắt lộ ra. Cậu đang đăm đăm nhìn về phía bên tay trái tôi, nơi anh T ngồi. Cậu cứ đứng thế, chăm chăm nhìn thế. Ba anh em chúng tôi cũng ngồi thế, ngóc cổ lên và cũng chăm chăm nhìn thế. Lòng đầy thắc thỏm và những gương mặt quen, biết hoặc chỉ gặp một lần cứ vùn vụt chạy như một dải phim trong đầu, chưa chân dung của người nào được dừng lại.
Rồi cậu ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh tôi, đối diện anh T, mắt cậu vẫn không rời anh, kiểu như trêu chọc, như mong có sự nhận diện, mong một nụ cười trên môi anh hay môi của chúng tôi trước khi thốt lên tên cậu. Nhưng anh T vẫn tròn mắt nhìn, chẳng khác gì ánh nhìn của tôi và P. Tiếng cậu bật cười, giọng cười trầm, pha chút nắng Sài Gòn càng làm anh em tôi lạ lẫm. Cậu rút ra bao Marlboro đỏ cùng chiếc bật lửa vàng kiểu Zippo có những dòng chữ khắc tròn tròn hay bán trên khu Tây balo Tạ Hiện. Một nửa tiếng “A!” thốt lên ngập ngừng ở cổ họng anh T. Ngập ngừng ở cổ họng, và mắc lại ở nơi đó. Chỉ vậy rồi thôi.
Cậu thanh niên giờ mới quay sang 2 bên trái và phải gật đầu chào (anh T ngồi giữa tôi và P). Mắt chúng tôi vẫn tròn xoe. Cậu lại cười, từ từ đưa tay kéo khoá chiếc áo budzong, chiếc mũ của áo rơi xuống, nhưng bên trong vẫn còn 1 chiếc mũ len. Chiếc mũ len giống hệt chiếc anh T đang đội trên đầu. Ánh mắt cậu nheo nheo lại trêu chọc khi lại thấy tiếng anh T thốt lên ngạc nhiên. Rồi cậu kéo cổ chiếc áo len xuống. Một gương mặt xạm đen vì nắng gió, nụ cười hiền hoà lấp lánh ánh nắng trên cao. Cậu thốt lên: "Em lang thang cả đêm qua. Hà Nội vẫn làm em phiêu quá anh ạ!"
Anh T giờ mới vỡ lẽ, mừng tủi bắt tay và ngó qua chúng tôi: "Đây là… Cậu ấy vào SG cả năm nay". Cậu lại quay về phía chúng tôi, ánh nhìn tràn những tia nắng đầu đông HN, hãnh diện và ấm áp, như cậu vừa từ một miền xa lắc không người, giờ mới trở về với chúng tôi. Khi ấy, tôi vẫn còn chưa có một khoảnh khắc rảnh rang để đặt tách café xuống chiếc bàn con con sơn màu nâu gỗ. Và cũng chính bởi cho đến lúc đó, trong tôi chỉ ngập tràn những xúc động khi chứng kiến một người con thân thương của HN trở về, nên tôi chưa từng nhớ tên cậu.
Rồi cậu trò chuyện râm ran, giọng hồ hởi, yêu mến. Ba chúng tôi cứ im lặng ngồi nghe. Chúng tôi nghe những cảm xúc của người con xa quê hương về những thước phim đầy nắng nóng và bụi bặm cậu quay được trong miền Nam, về 3 cuộn phim cậu chụp được từ 12h đêm hôm qua khi vừa xuống sân bay cho đến giờ. Một thứ tình yêu đậm và cháy.
Một vài ngày sau. Tôi gặp lại cậu rất tình cờ khi ngồi ăn tối ở một nhà hàng cỡ nhỏ nằm sâu trong ngõ ở đường Láng. Khi ấy tôi và vài người bạn đang ngồi bên chiếc bàn ăn trắng toát, lung linh ánh nến nghe vợ chồng anh chủ quán hát và đàn. Ở nhà hàng nhỏ trong cái ngõ sâu tít này chỉ toàn thực khách quen, họ được ăn những món ăn giản dị, đậm chất HN và nghe đôi vợ chồng đó hát. Giọng chị chủ thanh trong, cao vút. Anh chồng thì trầm buồn thiết tha, và ngón đàn ghita đầy cảm xúc. Cả hai thường chơi nhạc Trịnh, đôi khi thì Phú Quang hay Trần Văn Thương. Quán đó có kiến trúc bình dị, lối vào đầy trúc và róc rách tiếng nước chảy, quầy bar đặt ngoài sân, bên trong mới là bàn ăn và 1 góc nhỏ được dựng bục gỗ làm sân khấu. Chỉ khoảng 1m2, với bộ trống gõ, đàn piano và chiếc ghi ta hay treo trên tường.
Cậu bước vào khi ca khúc Đêm đông vừa kết thúc. Có lẽ cậu đã đến được một lúc, nhưng đứng ở ngoài vì không muốn làm gián đoạn nhạc phẩm. Tay cậu cầm 1 bó hoa. Hoa libêru cam hồng lấm tấm chấm đen, bên ngoài bọc giấy xanh ra trời. Tôi nhớ rõ loài hoa này và đặc biệt thích; lần đầu tiên gặp nó trên đường tôi đã dừng lại mua ngay và tặng cậu bạn trai có cùng ngày sinh nhật năm tôi tròn 20 tuổi.
Cậu đi về phía bàn chúng tôi, theo sau là 1 số người bạn. Có lẽ vừa xảy ra một cuộc chào đón người trở về ở đâu đó, và bàn chúng tôi hôm nay lại có cuộc chào đón cậu. Tôi thật sự ngạc nhiên vì sự nhỏ bé của HN, dù trước đó H có báo với tôi rằng chúng tôi sẽ đón tiếp một người đi xa trở về.
Cậu vẫn mặc chiếc áo khoác đó, mũ len đó, và cậu ngồi đối diện tôi, chào tôi qua khoảng không của chiếc bàn rộng. Tôi cũng gật đầu chào cậu, nhìn cậu ấm áp, hệt như ánh mắt cậu ngắm HN, nhìn tôi.
Mọi người nhường cậu gọi đồ. Đa số chúng tôi đã ăn no trước đó, vì lúc cậu đến đã là rất muộn. Chỉ còn cậu và những người bạn đến sau là chưa dùng bữa tối. Cậu cầm thực đơn và ngó qua tôi: "Chị chọn giúp tôi đi".
Lúc sau bồi bàn mang ra 1 niêu nhỏ cá kho, một bát canh cua nấu với rau đay và đĩa cà pháo vàng ruộm. Cậu vừa ăn vừa trả lời khi mọi người hỏi chuyện. Hết bát thứ ba, cậu gác đũa, và bảo bồi bàn lấy thêm nước ngô cho tôi (hôm đó hầu hết mọi người đều uống rượu, nước ngô dùng như một thức uống để hãm).
Một lúc sau, bạn gái cậu vào. Cô đi cùng cậu ngay từ lúc đầu, nhưng lúc đến chỗ chúng tôi, cô phải ở quầy lại quầy bar phía bên ngoài vì gặp bạn. Dáng cô hơi đậm, chững chạc, tóc xoăn, ngắn hơn tôi 1 chút, và có chất giọng hay đặc biệt. Cô là một giọng đọc đang lên của chương trình giải trí trên HTV9 lúc bấy giờ. Cô cũng như tôi, không uống rượu, chỉ dùng nước ngô, đôi khi quay sang cậu nhìn đầy yêu thương, khẳng định. Cậu đặt tay qua hông cô, thỉnh thoảng lại nâng lên những chén rượu đầy tràn.
Khoảng hơn 11h thì kết thúc bữa ăn. Mọi người rủ nhau đi ăn ốc nóng. Lúc đó tôi cũng đang quính quáng lên vì giờ giới nghiêm của tôi đã quá trước đó hơn nửa tiếng rồi, khi đó tôi còn bị quản lý giờ giấc một cách chặt chẽ, bởi mới ra trường, chưa đi làm được bao lâu. Tôi vẫy tay chào mọi người sau khi trao đổi số điện thoại với một cô bé còn là sinh viên đi đôi bốt xanh cao đến đầu gối rất dễ thương cùng đoàn với những người đến sau, cậu nhìn tôi ngạc nhiên: "Chị đi cùng mọi người cho vui?!" Tôi mỉm cười: "Tiếc là đến giờ điểm danh của tôi mất rồi". Và phóng xe đi.
Đến giờ tôi vẫn còn cảm giác được làn gió lạnh vuốt mạnh lên mặt tôi lúc ấy, nó còn cuốn những lọn tóc dài của tôi níu lại phía sau lưng.
Vài hôm sau nữa, anh T, chị P và tôi lại ngồi với nhau đúng cái góc ấy. Tôi vẫn ngồi phía tay phải của anh, chị P phía tay trái, hình như chúng tôi đang trò chuyện về cuộc thi vào biên chế của anh T ở hãng phim nơi anh làm thì cậu gọi điện. Anh T bảo cậu lên.
Một lúc sau, cậu lại xuất hiện trước mặt chúng tôi, bất ngờ như được gọi từ cây đèn thần trong truyện cổ tích. Cậu lại nói về HN, kể về những nơi cậu đã trở lại trong những ngày qua. Cậu tâm sự về thời gian, về môi trường làm việc khắc nghiệt trong kia - một nơi vắt kiệt sức lao động của con người, nhưng đổi lại đồng tiền kiếm ra thì nhanh và nhiều hơn gấp cả chục lần ở HN.
Hôm đó, HN rét đậm hơn rất nhiều. Không có nắng. Từng đợt gió lạnh cứ vi vút qua lại liên hồi. Tiếng những cành cây run bần bật. Lá rơi xao xác. Chúng tôi đều gọi đến tách café thứ hai. Lúc cuối, khi tôi còn đang lơ ngơ ngắm những vệt nhọ nhem trên đôi má đỏ hồng vì nẻ lạnh của cậu bé bán báo trông rất lém cách tôi 1 quãng xa, cậu hướng ống kính về phía tôi đề nghị: "Tôi chụp chị nhé. Để giữ lại khắc HN này. Mai tôi đi rồi".
Tôi hôm đó mặt mũi rất thường, lại vốn không ăn ảnh, nhưng tôi quàng một chiếc khăn len màu đỏ rực, áo dạ xám cổ lông. Cậu bảo trông tôi rất HN. Dù con gái HN chuẩn mực thì tóc thẳng đen, tôi thì làm tóc xoăn, dài quá eo, hoe vàng.
Không biết bức ảnh sau này trông ra sao. Nhưng tôi thích cái câu mà cậu nói trước khi chụp: "Để giữ lại khắc HN này…".
Thời gian sau đó, đôi khi tôi có nghe giọng đọc của cô bạn gái cậu trên sóng HTV, một vài lần tôi cố xem hết, để chờ đợi dòng chữ chạy cuối chương trình: "Quay phim:…". Nhưng thường có từ 2 đến 3 người quay trong 1 phim phóng sự, nên không thể đoán định được tên cậu lẫn trong 2, 3 cái tên kia. Cũng nói luôn, cậu ấy và bạn gái cùng một êkíp của hãng phim, cùng tuổi (hơn tôi 2 tuổi), cùng người HN, giờ ở trong đó thì thuê cùng nhà, và khi cậu bảo ngủ hai giường ở hai phòng, anh T cười hỉ hả đầy ý đồ: "Cô cậu chỉ lãng phí!?"
Câu chuyện chỉ có vậy. Hình ảnh về cậu trong tôi không nhiều. Nhưng xúc cảm của 1 thanh niên xa HN trở về đọng lại trong tôi rất đậm nét. Thế nên cứ đợt lạnh đầu tiên tràn về, miền ký ức trong tôi lại hiện mồn một khoảnh khắc đầu tiên gặp cậu, khi tôi lãng đãng ôm tách café ngang cằm, ngọn gió đứng lại, giọt nắng vụt khuất đi, cậu đứng đó, lặng lẽ, xung quanh là viền sáng của ánh nắng mật ong chứa chan sau một đêm gió mùa đông bắc tràn về…

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2007

nỗi lòng




Hiểu em nhiều mà lòng anh vẫn sợ / Đến ngày về ai biết có còn em???
Ngày anh sắp lên đường làm nghĩa vụ cũng là lúc chúng ta giận nhau. Lúc xe chuyển bánh cũng là khi nỗi thất vọng lại tràn về trong anh. Một bài thơ - cũng là kỉ niệm - là kí ức một thời anh luôn dành lại cho em - dẫu em có lãng quên thì tình anh vẫn thế (gửi Lê Thị Thanh Thảo).
Nỗi lòng...
Anh bỗng sợ ngày kia mình xa cách Bước chân dài trên quãng vắng đường quêTự bao giờ em cô đơn thế nhỉ?Anh vô tình anh nào hiểu cho em Anh bỗng sợ ngày kia mình xa cáchCánh đồng xưa bông lúa đổi thay màuNgày nắng gắt bóng em còn khom gặt Gom góp nghĩa tình giúp mẹ nuôi em Anh bỗng sợ ngày kia mình xa cáchEm mông lung phải lãng chuyện học hành Ngày thi đậu em còn nhiều cơ cực Mà rớt rồi mộng đẹp gửi miền Nam (!) Anh bỗng sợ ngày kia mình xa cáchEm lo âu anh đổi dạ thay lòng?Dù ngày tháng mỏi mòn em ngóng đợiĐến ngày về em sợ chẳng còn anh? Anh bỗng sợ ngày kia mình xa cáchTháng năm trôi em sẽ lớn lên nhiều Trong cõi mộng có còn tên anh nữa???Nơi phương xa anh lại chẳng hay về!!! Dù Thượng Đế bảo rằng: "Em thay đổi""Giết tôi đi tôi sẽ chẳng tin Người!"Hiểu em nhiều mà lòng anh vẫn sợ Đến ngày về ai biết có còn em???

yêu







Mình là độc giả thường xuyên của 24h. Mình có bài thơ này tặng các bạn. Đồng gởi tặng cho anh Hữu Trường (Vĩnh Kim). Chúc anh luôn vui, hạnh phúc và luôn ở bên em, anh nhá!
* Y * _Ê_ * U *
Yêu! là con mắt láo liaĐạp xe lên xuống kiếm tìm người ta
Yêu! là mơ ước lung tung Thả hồn bay bổng chín tầng trời cao Yêu! là không biết tại sao?Gặp mặt người ấy nao nao nghẹn lời Khi Yêu! vào lớp bơ phờCô gọi ấp úng trả lời không đâu
Kiểm tra vẽ trái tim đau Mũi tên xuyên thẳng máu đào tuôn rơi
Yêu! là kỳ dị bạn ơi Bạn nào không biết hỏi tôi đây nè?
******
Em viết tên anh trên bức tường dài Em sợ lâu ngày tường sẽ đổi thay Em viết tên anh trên trang giấy trắngEm sợ lâu ngày mực sẽ mờ phai Bởi vì thế em quyết định đi tìm chỗ cấtCất tên anh trong trái tim em!

lần đầu gặp em




Anh đã thật sự mang em vào giấc ngủ / Vào cuộc đời, vào nỗi nhớ cuồng điên / Kỷ niệm đó giờ đây theo anh mãi / Gặp nhau rồi chẳng thể nói chia xa...
Lần đầu gặp em trao em ánh mắtĐể rồi buồn sau những buổi chiều tanLần đầu hẹn em lang thang góc phốRồi tạc vào nhau những kỷ niệm chẳng quên. Kỷ niệm về em gắn liền với biểnBiển mãi rì rào đều đặn với thời gianKhoảng không gian vắng miên man làn hương tócĐã làm tim anh thổn thức liên hồi. Mây trên đầu nổi trôi giấu che vầng trăng sángGió biển cứ rì rào át cả tiếng em anhMình tìm thấy nhau qua đôi mắt long lanhHạnh phúc đơn sơ nhưng vô bờ em ạ! Ở bên em trong anh như thêu dệtNhững bài thơ thời còn cắp sáchGởi tặng ai sau bao ngày vất vảBao nhiêu ngày thiếu vắng bóng hình xinh. Anh đã thật sự mang em vào giấc ngủVào cuộc đời, vào nỗi nhớ cuồng điênKỷ niệm đó giờ đây theo anh mãiGặp nhau rồi chẳng thể nói chia xa.

ĐI đi anh




Anh đi đi và nói lời tạm biệt / Đừng phân vân cho nước mắt em rơi...
Anh đi đi, yên bình và thanh thản.Còn gì đâu khi lối rẽ chia haiEm lặng câm khi nghĩ đến ngày maiEm phải sống những khắc giờ lặng lẽ
Chẳng có anh để cùng nhau chia sẻMọi buồn vui, sướng khổ ở trên đờiĐi đi anh em đã hiểu anh rồiEm chẳng trách dù lòng em đau đớn
Em chẳng trách dù tim em nhói buốtHồn tái tê, chân lạc bước bơ vơMọi yêu thương sẽ từng phút từng giờBên em mãi như tình ta thắm thiết
Anh đi đi và nói lời tạm biệtĐừng phân vân cho nước mắt em rơiXin anh đấy, dù chỉ một lần thôiĐừng ngoái lại để tim em vụn vỡ
Anh đi đi cho đất trời nghiêng đổMây và mưa nổi giông bão đêm đenChuyện tình yêu muôn thuở vẫn ưu phiềnRồi tan vỡ lúc nào không thể biết
Anh đi đi và tình ta cách biệtNgồi nơi đây em khóc gọi tên anhChỉ ước gì được tan biến thật nhanhVào trời đất để không còn đau nữa
Anh đi đi cuộc tình chia hai nửaEm trở về với góc khuất ngày xưaEm trở về ngồi đếm những giọt mưaGom nỗi nhớ tự niềm đau thành đáEm khóc oà nức nở: Anh đi đi…

biển và em



Em ước mình là con thuyền nhỏ / Thả hồn mình giữa chốn đại dương / Anh ước mình là cánh buồm căng gió / Đưa thuyền em đến tận chốn chân trời.
Đêm Hà Nội trời mây lãng đãngGió ,lạnh về xao xác hàng me,Em một mình lòng thấy bơ vơ,Tiếng sóng vỗ dạt dào nỗi nhớ.
Biển Nha Trang mùa này đẹp lắm,Nước trong xanh in bóng mây hồng,Trời phong lưu cho cánh buồm no gió,Thuyền gập ghềnh sóng vỗ ra khơi.
Em ngồi đó sao mắt buồn đến thế,Gió bâng quơ hôn lên mái tóc thề,Nhớ chiều nào em bước đi trên cát,Sóng vô tình xóa vết chân quen.
Em ước mình là con thuyền nhỏ,Thả hồn mình giữa chốn đại dương,Anh ước mình là cánh buồm căng gió,Đưa thuyền em đến tận chốn chân trời..

thanh niêm thời nay , thoáng hơn


Theo một nghiên cứu mới đây của ĐH Brigham Young: Thanh niên ngày nay đang ngày càng trở nên dễ dãi hơn với sách báo khiêu dâm, một sự thay đổi được cho là hệ quả của việc dễ dàng tiếp cận với nội dung khiêu dâm trên Internet.
Hầu hết các bạn nữ tham gia nghiên cứu đều nói rằng bản thân họ không trực tiếp khiêu dâm khi ở chốn phòng the, nhưng gần một nửa cho rằng các nội dung X-rated (không dành cho trẻ em dưới 18 tuổi) là một chất xúc tác có thể chấp nhận được trong hoạt động tình dục.
Thái độ của các bạn trẻ tham gia nghiên cứu có thể bị ảnh hưởng bởi những hình ảnh khiêu dâm tràn ngập trên Internet trong 10 năm trở lại đây, Jeffrey Arnett, biên tập tờ Journal of Adolescent Research (Tạp chí nghiên cứu vị thành niên) cho biết.
Trong những năm 1980, các bạn trẻ phải đi đến cửa hàng sách hỏi mua tạp chí khiêu dâm - thường được giữ bên dưới quầy tính tiền.
Còn thế hệ ngày nay, nhờ vào công nghệ không dây và các thiết bị cầm tay, họ chỉ cần lên mạng và có thể lấy được cả đống hình ảnh X-rated. “Chúng ta đang ở trong thời đại khiêu dâm bỏ túi”, tác giả của cuộc nghiên cứu, Jason Carroll nói.
Carroll là một nhà nghiên cứu khoa học xã hội thuộc Đại học Brigham Young. Ông cùng với các đồng nghiệp của mình tiến hành nghiên cứu trên 813 sinh viên đại học đến từ 6 trường trên khắp nước Mỹ. Các sinh viên này là những người thường xuyên online và cuộc nghiên cứu ghi lại cái nhìn của họ về sự khiêu dâm.
Các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng 86% con trai có xu hướng xem các nội dung khiêu dâm, tỷ lệ này lớn hơn phía con gái rất nhiều. Nghiên cứu cũng chỉ ra rằng có đến 20% các bạn nam xem nội dung khiêu dâm hàng ngày, hoặc hàng tuần.
Trong khi đó chỉ có 31% các bạn nữ đã từng xem nội dung khiêu dâm, và chỉ có 3,2% nói rằng họ xem hàng ngày hay hàng tuần.
Sự khác biệt này đã làm dấy lên rất nhiều câu hỏi: Ví dụ như, liệu một thanh niên có thay đổi thái độ đối với các nội dung khiêu dâm khi họ lớn hơn hoặc hình thành những mối quan hệ vững chắc hơn?
Các bạn nữ chỉ hơi chấp nhận việc xem hình ảnh khiêu dâm trên Internet sẽ khó có thể chấp nhận một người bạn trai ngày nào cũng ghé thăm những trang X-rated.
Nghiên cứu cũng cho thấy mối nguy hiểm đến từ các nội dung khiêu dâm. Nếu một người xem khiêu dâm quá thường xuyên, họ rất dễ sa vào các cuộc tụ tập chè chén và quan hệ tình dục với nhiều người - điều có thể dẫn đến rất nhiều nguy cơ với sức khỏe, như nghiện rượu, bệnh tâm lý và các bệnh lây lan qua đường tình dục.

TÌNH YÊU DÍCH THỰC


Câu chuyện này xảy ra khi tôi còn làm y tá thực tập ở một bệnh viện công. Đó là một buổi sáng bận rộn, vào lúc khoảng 8h30, có một ông cụ khoảng 80 tuổi tới gặp tôi và đề nghị được rút chỉ khỏi vết khâu ở ngón tay cái của mình.
Ông nói rằng ông rất vội vì có một cuộc hẹn lúc 9h. Tôi bảo ông ấy ngồi xuống đợi, và nghĩ rằng ít nhất phải một tiếng nữa ông ấy mới xong việc được.
Nhưng tôi thấy ông liên tục nhìn đồng hồ có vẻ sốt ruột mà tôi thì đang không phải hỗ trợ cho bệnh nhân nào, nên tôi thử xem vết thương của ông. Vết thương tiến triển tốt, nên tôi xin phép các bác sĩ - lúc này đều đang bận - để được lấy một vài dụng cụ và tự mình rút chỉ cho ông ấy. Trong khi chăm sóc vết thương cho ông cụ, tôi bắt chuyện với ông. Tôi hỏi ông có hẹn với bác sĩ hay ở đâu mà vội vàng như vậy. Ông cụ nhẹ nhàng nói rằng không, ông chỉ cần tới viện dưỡng lão để ăn sáng với vợ mình mà thôi.
Rất ngạc nhiên vì người vợ của ông lại ở viện dưỡng lão nên tôi hỏi ông về sức khoẻ của bà. Ông nói rằng bà đã ở đó được một thời gian và bà bị bệnh Alzheimer. Trong khi chúng tôi nói chuyện thì tôi đã làm sắp xong cho vết thương của ông, mà tôi hỏi liệu bà có lo lắng không nếu ông đến muộn một chút. Ông cụ trả lời rằng chắc là bà không lo lắng lắm đâu, vì bà đã không còn biết ông là ai nữa, và thực ra thì bà không nhận ra ông đã 5 năm nay rồi, nhưng ông vẫn muốn đến đúng giờ. Còn ngạc nhiên hơn cả lúc ban đầu, tôi hỏi tiếp:
- Tức là ông vẫn đến đó mỗi buổi sáng, dù bà không biết ông là ai? Ông cụ mỉm cười, vỗ vỗ lên cánh tay tôi:
- Bà ấy không biết tôi, nhưng tôi vẫn biết bà ấy và vẫn yêu bà ấy kia mà! Tôi ngồi lặng đi ngay cả khi ông cụ đã ra về, tự hỏi đó có phải là một khái niệm tôi mới học được về tình yêu đích thực. Một tình yêu không phải vì thể chất, cũng không thật sự lãng mạn. Chỉ là một tình yêu với sự sẵn sàng chấp nhận tất cả những gì đang có, đã có, sẽ trở thành và cả không thể trở thành.

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2007


Người tôi yêu và người yêu tôi
“Xin lỗi em! Anh yêu em thật lòng, nhưng tình yêu đó... không lớn bằng tình yêu bản thân anh!”. Người yêu tôi đã nói với tôi điều này khi chia tay. Tôi ngồi trên chiếc ghế cao trước quầy rượu, không ngừng rót thứ đồ uống có vị cay nồng ấy đổ vào miệng.
Cảm giác quả không giống như mọi lần, rượu hôm nay sao đắng và chát đến chảy nước mắt. Tôi mỉm cười nếm những giọt nước mắt nóng ấm lăn từ trên gò má. Thật nực cười! Những gì toàn tâm toàn ý bỏ ra trong ba năm nay đổi lại chỉ là một tiếng xin lỗi, yêu em không nhiều bằng yêu bản thân... Mọi thứ trở nên vô nghĩa rồi.
Tôi cười ngất và với tay rót rượu uống, chẳng hề để ý rằng anh ngồi ở một góc tối gần đó đang nhìn tôi... “Phục vụ đâu, cho tôi thêm một chai nữa!”. Tôi hắng giọng. “Đủ rồi, hãy lấy cho cô ấy một ly nước!”. Một giọng nói đàn ông trầm ấm vang lên từ phía sau. “Anh là ai? Trước đây chúng ta đã gặp nhau chưa?”. Tôi loạng choạng xoay người lại phía sau, bắt gặp ánh mắt dịu dàng và ấm áp của anh. Tia nhìn khiến khối băng vừa hình thành trong tim tôi như tan chảy. “Có điều cũng chẳng sao cả, không quan trọng! Anh có muốn nghe truyện cười không? Tôi kể cho anh nghe...”. Ánh bình minh ngày mới len lỏi qua vòm lá ngoài ban công, lách qua tấm rèm cửa soi thẳng vào nơi tôi đang nằm. Ấm áp quá! Tôi mở mắt và cảm thấy đầu đau như muốn nổ tung. Chuỗi ký ức của ngày hôm qua đang từ từ khởi động lại. Người yêu, rượu, chia tay... Chỉ có điều không còn cảm giác đau đớn như hôm qua nữa. Tôi là một đứa con gái mạnh mẽ lắm mà. Tôi vừa cười ngất, vừa lồm cồm bò dậy. Trong nháy mắt, như phát hiện ra một bóng ma, tôi thất thanh kêu lên: “Anh... Anh là ai? Sao anh lại ở đây?”. “Cô tỉnh rồi à?”. “Bóng ma” đang nằm cạnh tôi từ từ ngồi dậy. “Cô không nhớ chuyện gì ngày hôm qua sao?”. Tôi thất sắc nhìn anh, rồi nhăn trán nghĩ. Tối qua, rượu, say, một người đàn ông, rồi sau đó... Một chút ấn tượng cũng không có. “Tối qua ở quán rượu, cô đã kéo tay tôi, nói rằng muốn kể truyện cười gì đó cho tôi nghe, rồi sau đó ra khỏi quán rượu, cô nói rằng chẳng biết đi đâu...”. “Đừng nói nữa!”. Tôi hét lên cắt lời “bóng ma”. Trời ơi! Tôi đã làm gì thế này? Vừa nghĩ, tôi vừa lao ra khỏi giường, thu gọn đồ đạc, túi sách và guốc. “Anh nghe đây, ngày hôm qua chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Tôi chưa từng gặp anh, và anh cũng chưa từng gặp tôi. Giữa chúng ta không hề có chuyện gì cả”. Tôi gằn giọng và lao thẳng ra phía cửa. Hít một hơi dài đã thấy mình đứng trên phố. Tắm mình trong ánh bình minh rạng rỡ của ngày mới, tôi tự nhủ với bản thân: “Tốt rồi, một ngày mới đã đến. Mình cũng sẽ bắt đầu lại từ đầu!”. Và tôi đã gắng hết sức mình để xóa bỏ tất cả những gì đã qua ra khỏi trí óc, ngẩng cao đầu hướng về phía ngày mai bước đi. Sự tan vỡ trong tình yêu có thể làm một con người chết đi, nhưng cũng có thể làm một con người được tái sinh. Và tôi thuộc thể loại thứ hai. Thời gian luôn là thứ vô tình nhất trên thế giới. Không cần biết trái đất xảy ra chuyện gì, nó vẫn mặc kệ bước về phía trước. Nháy mắt là một tuần đã trôi qua rồi. Hôm ấy, khi tôi tan sở, vừa bước ra khỏi cánh cửa lớn của tòa nhà... “Chào em, thật là trùng hợp!”. Tôi giật mình nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt. Ánh mắt dịu dàng ấm áp này hình như đã nhìn thấy ở đâu đó? Là anh, “bóng ma” ngày hôm đó. “Không trùng hợp gì đâu, anh nhìn nhầm người rồi!”. Tôi nói nhanh rồi xoay người bước vội trong hoang mang. Tôi cứ mong hôm đó là mình hoa mắt, nhìn nhầm người. Trong cuộc sống, chuyện nhầm lẫn là bình thường. Nhưng ai dè một tuần sau đó, điều khiến tôi hoa mắt lại lập lại. Anh đứng đó. Nơi cửa lớn tòa nhà tôi đang làm việc... “Rốt cuộc là anh muốn làm gì? Nếu anh muốn dùng sự việc ngày hôm đó để uy hiếp, dọa dẫm tôi, thì anh tìm lầm người rồi đấy!”. “Anh muốn... em cho anh cơ hội theo đuổi em!”. Giọng nói từ tốn và ánh mắt thành khẩn của anh khiến tôi kinh ngạc. Sau này tôi mới biết thì ra công ty anh ngay cạnh công ty tôi. Anh đã để ý đến tôi từ rất lâu... Đã hơn một năm rồi. Tôi bất đắc dĩ đồng ý lời mời đi uống nước cùng anh. Trong ánh sáng mờ ảo của quán nhỏ gần hồ, tôi vẫn nhận ra những tia nhìn ấm áp mà thành khẩn anh dành cho tôi. “Hôm đó, tại quán rượu, anh đã nhìn thấy em sụp đổ thế nào, đau khổ thế nào. Và trái tim anh cũng dường như đau nhói khi thấy em tự đày đọa mình bằng những ly rượu...”. Anh nói mà không nhìn tôi. Ánh mắt anh đưa ra xa xăm mặt hồ. “Vậy sao anh còn...?”. Tôi hỏi. “Anh biết em từ rất lâu rồi. Từ trước đến nay chưa từng có cô gái nào khiến trái tim anh rung động như thế. Anh không phải là một kẻ háo sắc, chỉ là vì yêu em ngay từ phút đầu tiên mà thôi. Anh không dám mong em sẽ ngay lập tức yêu anh. Anh chỉ hi vọng em cho anh một cơ hội, và cũng là cho bản thân một cơ hội. Đừng sống mãi trong quá khứ. Hãy tin anh, em sẽ không mất đi thứ gì cả, và cũng chẳng cần phải thay đổi cái gì, em vẫn là em, chỉ có điều thêm một người yêu em, bảo vệ, che chở và chăm sóc cho em mà thôi. Những lúc em mệt, muốn khóc, thì sẽ có bờ vai cho em dựa. Những khi em thất vọng, bực tức, sẽ có người làm bia đỡ đạn cho em. Bất luận em làm điều gì, cũng sẽ có người ủng hộ em, nói với em rằng em không làm sai điều gì cả. Anh chắc chắn rằng anh yêu em nhiều hơn yêu bản thân. Có thể những điều anh nói bây giờ em sẽ không tin, nhưng anh sẽ để thời gian chứng minh tình yêu của anh dành cho em. Chỉ cần... em cho anh một cơ hội”. Tôi ngồi đó bất động, mắt mở to tròn nghe từng lời nói rành rọt kia. Dường như có thứ gì đó đang tan chảy ra trong người tôi, rồi tràn trề thành bao cảm xúc. Là trái tim vốn đã băng giá? Hay là sự lạnh lùng cố hữu trong tôi?Tôi vội chớp mắt rồi cười nhạt để che giấu dòng cảm xúc khi ấy. “Trời ơi, tối hôm đó tôi đã nói với anh những gì?”. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đang nhòe lệ của tôi và thở dài: “Em nói rất nhiều”... Màn đêm đã buông xuống trên con đường vắng bước chân. Ngọn gió thu thổi mát dịu, len lỏi vào khoảng cô đơn sâu kín trong tâm hồn tôi. “Anh yêu em nhiều hơn yêu bản thân mình”. Câu nói của anh còn vang mãi trong tâm trí tôi. Nó khiến tôi nhớ tới câu nói của người yêu cũ khi chia tay. Hoàn toàn đối lập... Một năm sau, tôi và anh cùng sánh bước trên tấm thảm đỏ trong lễ đường. Cả cô dâu và chú rể đều hạnh phúc trong rượu và hoa. Năm đó, tôi yêu anh ta, nhưng là yêu trong đau khổ. Còn bây giờ, anh rất yêu tôi, và tôi cảm thấy hạnh phúc...

Mình chia tay nhé anh


Mình chia tay nhé anh!
Suốt thời gian qua tôi sống và làm việc chẳng vì cái gì, hời hợt vô trách nhiệm ngay với chính bản thân mình. Có lúc tưởng đã sẵn sàng quên đi mọi chuyện để sống vui vẻ như chưa có gì xảy ra, như chưa có gì đã tồn tại. Có lúc lại thấy bế tắc mệt mỏi, tôi lại để mình khóc, khóc thật tự nhiên, rồi nối tiếc và hối hận.
“Giờ đây tôi biết mình đã sai, mình đã sai khi yêu anh yêu quá nhiều, từng phút giây yêu thương anh quá nhiều để trái tim anh dường như coi không có…”. Câu hát làm tôi thấm thía và suy nghĩ nhiều điều. Lòng tự ái của đứa con gái khiến tôi muốn rũ bỏ tất cả, nhưng không! Tôi biết tôi còn yêu người ấy rất nhiều, càng giận tôi lại thấy càng yêu hơn.
Nhưng giờ đây một điều gì đó đã chết, ít nhất là một trong ai người chúng tôi đã cảm nhận được điều đó, hết rồi phải không anh, nếu em quan trọng thì anh đã không để em lạc lõng và buồn và khóc nhiều như thế này…
Em định giết chết niềm kiêu hãnh còn lại của một đứa con gái để nhắn tin cho anh “Em nhớ anh rất nhiều” nhưng em không làm được điều đó, suy nghĩ lúc này vẫn “Thà mất tất cả chứ không bao giờ hạ mình” bởi yêu anh em chịu quá nhiều thiệt thòi rồi. Em không thể là người con gái biết cảm thông chia sẻ những suy nghĩ của anh, không bao giờ được vậy đâu. Em chỉ là một người con gái bình thường cần một bờ vai để tựa, cần một trái tim biết quan tâm dù là nhỏ nhất. Cả hai chưa ai nói lời chia tay, nhưng trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ bất cần và sẵn sàng đón nhận nó. Cả hai đều không có suy nghĩ vun đắp và giữ gìn thì giữ lại được gì đây khi mà tình yêu của chúng ta lúc này đã bắt đầu rạn nứt. Suy nghĩ sẽ mất anh đã bắt đầu làm cho em đau khổ.
Ngày hôm ấy… không nhớ ngày nào nữa em gửi cho anh tin nhắn “Anh hãy nói lời chia tay đi, cứ như thế này thì làm nhau thêm mệt mỏi thôi”, em nghĩ rằng mình sẽ mềm lòng khi nghe anh nói “Anh xin lỗi, anh cần em, chúng mình bắt đầu lại nhé” nhưng không, anh đã không làm thế. Anh luôn làm ngược lại những điều em mong muốn “Anh sẽ lãng quên em một thời gian, cả hai hãy sống thật thoải mái như chưa có nhau trong cuộc sống” - “Vâng, em sẽ làm theo mọi quyết định của anh”, em cũng đã cố tỏ ra bất cần khi mà trái tim em đang cảm giác vụn vỡ.
Em đã nghe ai đó nói rằng “Đừng nói chia tay khi bạn vẫn còn muốn tiếp tục” nhưng những gì đã xảy ra, những gì anh và em đã thể hiện, em nghĩ rằng chúng ta thật khó bắt đầu lại, dù không phải là sự phản bội thì cũng đã tạo ra một vết thương trong lòng nhau. Dù em còn yêu anh yêu rất nhiều, thậm chí còn yêu nhiều hơn trước, nhưng lúc này em vẫn muốn anh nói “Mình chia tay đi, chúng ta không thể tiếp tục được nữa” như vậy có lẽ em sẽ thấy thoải mái hơn. Nếu phải bắt đầu lại trên một con đường khác không có anh đi cùng em biết sẽ rất khó khăn, và giờ đây em cũng không thể hình dung được mình sẽ sống như thế nào khi không còn anh bên cạnh nữa. Chắc chắn em sẽ khóc, sẽ nhớ thêm lần nữa, có thể sẽ nhớ đến hết cuộc đời, nhưng em sẽ bắt đầu lại, một bắt đầu hoàn toàn khác, và em biết rằng mình sẽ sống mãi trong tin anh, đó là chút tự tin cuối cùng em dám tin và khẳng định.
Mình chia tay nhé anh!

tạm biệt tình yêu


Anh là đàn ông nên anh có thể nhanh quên hơn và anh vẫn có thể sống tốt. Nhưng em yếu đuối lắm, em hay khóc...
Chuyện gì phải đến cũng đã đến đúng như lời anh từng nói. Em và anh đã đến với nhau và cũng đã yêu nhau, tuy thời gian ngắn thôi nhưng cũng đủ để em không thể quên nó ngay được.
Anh à, anh là một bí mật mà em luôn luôn phải tìm kiếm. Em sẽ cố gắng, cố gắng để quên đi những chuyện gì đã xảy ra. Như vậy sẽ tốt hơn cho cả anh và em, vì cứ yêu nhau như vậy mà chẳng có kết quả gì thì nên dừng lại đúng không anh? Em đã rất hiểu điều đó nhưng vì quá yêu anh nên không thể làm chủ lý trí của mình. Anh là đàn ông nên anh có thể nhanh quên hơn và anh vẫn có thể sống tốt. Nhưng em yếu đuối lắm, em hay khóc – anh cũng biết mà. Chẳng biết đến bao giờ em mới lấy lại được mình! Chuyện của chúng ta diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức em còn chưa cảm nhận được rằng mình yêu như thế nào mà đã thấy kết thúc rồi.
Chắc anh chẳng thể hiểu những ngày qua em đã như thế nào đâu, mà nếu có biết anh cũng chẳng cần để ý đúng không? Em không trách anh, em cũng chẳng hận mà em chỉ biết em là người không tốt khi đã đẩy anh vào tình huống khó xử như ngày hôm nay.
Em sẽ chẳng thể nào quên anh ngay trong thời gian này được. Em cũng không cần biết anh nghĩ về em như thế nào, nhưng dẫu sao em cũng đã yêu và đã rất hạnh phúc khi ở bên anh. Em cảm ơn những gì anh đã mang lại cho em, kể cả là những lần anh làm em khóc, hay bất kỳ cái gì thuộc về anh mà em có. Một lần nữa em cảm ơn anh. Cảm ơn những gì mà em đã cảm nhận được ở anh. Chỉ một lần này nữa thôi anh cho em nói ra nhé! Em rất nhớ anh! Nhớ nhiều lắm anh ạ. Và ước gì anh đang ở bên em nhỉ? Em chỉ cần anh ôm em vào lòng dù chỉ là 1 giây thôi cũng được, như vậy là em hạnh phúc lắm rồi. Có thể anh sẽ chẳng muốn điều này xảy ra một lần nữa nhưng đó chỉ là những gì em đang mong muốn mà thôi. Em tôn trọng quyết định của anh và em sẽ mãi nhớ anh!
Tạm biệt tình yêu của em!

thư ghửi tình đầu



Thư gửi tình đầu
Em từng rất thích nghe I like Chopine, cũng như em đã rất bần thần khi nghe For Elise.
Lần đầu tiên em đã rất ấn tượng khi gặp anh trong ngày sinh nhật của anh. Ngày hôm đó anh bị đuổi ra khỏi nhà trọ. Chẳng hiểu sao, anh đã đến nhà em khi trời tối muộn và chơi bản For Elise trên những ngón tay thuôn dài, trắng. Em đã rất muốn cùng anh chia sẻ những cảm xúc lúc đó và cả sau này. Em luôn muốn mình cùng sẻ chia hạnh phúc. Thế mà cuộc sống thật trớ trêu. Mình yêu nhau nhưng lại phải che giấu trước mặt tất cả bạn bè, người thân. Vì em chưa muốn công khai. Vì anh đang yêu người bạn học cùng cấp III…
Đó là khởi đầu không tốt cho một mối tình. Em đã từng rất đau khổ khi thấy hai người đi với nhau. Anh nói không chia tay được với người ta vì đợi người ta thi đỗ đại học. Em đã thật ngớ ngẩn khi tin anh. Con gái thường dễ tin vậy. Điều đó luôn là tính cách của anh. Bây giờ khi mình đã thực sự chia tay. Em không còn cảm thấy đau khổ khi anh đi với người khác, vì thực sự em đã tìm được tình yêu của mình. Ai đó nói rằng tình yêu chỉ có một, nhưng đối với em thì không phải. Em đã yêu cả hai người cùng lúc. Yêu nhiều như nhau. Đau khổ nhiều như nhau. Chỉ là người trước và người sau. Chỉ là người quá khứ và hiện tại. Có lẽ em đã là người tham lam trong tình cảm.
Bây giờ anh vẫn thế, vẫn một lúc vài mối tình. Đối với anh tình yêu là trò lừa bịp siêu hạng như vậy. Anh đã nói với em là anh biết một người con trai có vài cô người yêu cùng một lúc mà nói chuyện với nhau chả ai biết người kia là người yêu của anh. Có lẽ em đã bị anh lừa như anh đã lừa nhiều người khác. Em biết thế.
Anh đã từng quan tâm đến em. Em đã quen được chiều chuộng, nên anh luôn nhớ gắp thức ăn cho em. Quan tâm đến em. Vì mình yêu nhau trong bí mật nên anh chỉ quắc mắt nếu không vừa lòng với em được thôi. Những lúc như thế em thấy anh giống mẹ chồng ghê. Đôi lúc em cũng mong nhận được sự quan tâm và chăm sóc như thế.
Và em đã đúng khi biết là anh cũng đã từng yêu em thật lòng. Trái tim của anh ở thời điểm đó chưa đủ lớn, chưa đủ độ chín để đánh lừa em. Em biết như thế. Em biết và thích nhìn thấy sự bất an của anh khi em đi với người khác. Những lúc anh ghen tức, hay giận cơ má của anh lại dần giật. Và anh đau khổ. Em biết, nhưng không thể làm gì. Vì bản thân anh không thể xa rời người ta. Em chọn con đường chia tay.
Em đã luôn đau lòng khi nghe For Elise. Đau lòng lắm. Từng nốt nhạc như thức tỉnh trong em, đánh thức lại trong em những ngày xưa đó. Nếu có thể nói với anh điều gì, thì đó là anh đừng bao giờ nghe bản nhạc đó với ai ngoài em, anh đừng chơi ghita cho ai khác ngoài em. Chỉ là vì chúng mình đã yêu nhau. Cũng như lúc em nghe cái giọng buồn cười của anh khi anh hát I like Chopine. Chỉ như thế, để dành cho thời xa ấy, bọn mình đã yêu nhau.
Bây giờ em đã có gia đình. Anh cũng xây dựng gia đình. Khi em hỏi anh về người yêu của anh hiện tại thì anh nói: “Cũng thế, đen đen và mắt to”. Chả lẽ đó là ấn tượng về em của anh sao?
Em không thấy tiếc gì về thời gian mình yêu nhau. Em đã yêu anh. Anh cũng đã yêu và rất quan tâm đến em. Chỉ hận, giá như là đừng có người thứ ba. Không biết em là người thứ ba hay người ta là người thứ ba trong cuộc tình đó. Với em như thế là quá đủ.
Em biết và hiểu anh nên cũng không chọn anh làm chồng. Anh đủ ga lăng, đủ tình cảm cho bất kỳ cô gái anh mới quen nào, chứ không hẳn dành riêng cho em. Thế nên em chia tay. Em rất thích món nước sấu anh làm. Chẳng hiểu sao anh lại khéo tay trong việc làm lặt vặt như thế. Ngọt, giòn và chua chua. Mãi bây giờ em mới biết là anh đã rất đảm đang trong việc nhà. Anh luôn gọn gàng ngăn nắp. Suốt ngày chê bai em ở lộn xộn. Phòng ngủ thì bừa bãi. Biết làm sao được, em cố mà cũng chỉ là như thế.
Chồng em hiện tại chẳng bao giờ chê em ở bừa bộn vì anh ấy chẳng bao giờ chịu dọn dẹp cả.
Chồng em bây giờ chỉ nói em nói nhiều và xấu tính. Còn ngày xưa anh luôn nói em là gà công nghiệp. Chỉ biết học, biết nói móc người khác. Anh thì cho như thế là có trí tuệ. Em thích mình nói chữ nhiều hơn vì anh.
Bây giờ em có gia đình, có chồng, có con. Em yêu gia đình em, yêu chồng em. Em vẫn yêu chồng như hồi còn yêu nhau. Thỉnh thoảng cuộc sống của em có sự xáo trộn. Em không muốn những kỷ niệm của chúng mình thức dậy trong em nên em gửi cho anh hết tất cả những ký ức của em. Nếu còn gì em sẽ cho nó đi ngủ đông. Em sẽ không bao giờ đánh thức nó lại nữa. Gửi cho anh biết những tìm cảm xưa của em, cho anh cảm nhận và để anh quên một lần nữa. Gửi tình yêu đầu tiên của em.

yêu trong dại khờ



Tâm à! Tâm còn nhớ ngày đầu tiên Khanh nhận được thư của Tâm, lớp Khanh đã thế nào không? Cả lớp Khanh xôn xao về cái tin Khanh quen được một bạn nữ ở tận trong Sài Gòn. Ngày ấy Khanh vui lắm và tiếp theo đó là bức thư thứ hai của Tâm, bức thư có cả hình của Tâm.
Tâm ơi! Tâm có biết không? Khanh đã bắt đầu yêu Tâm ngay từ bức thư thứ 2 này bởi sự động viên và những lời khuyên chân thành của Tâm. Suốt từ ngày đó Khanh đã âm thầm yêu Tâm và chỉ mong nhận được thật nhiều hình của Tâm nhưng tất cả đều chỉ là sự mong đợi. Tâm cứ hẹn ngày gửi cho Khanh và Khanh đã nhiều lần xin ra trước giờ nghỉ học để nhận thư. Mỗi khi xem gần hết chỗ thư của trường, Khanh lại thấy buồn và hy vọng bức thư ở dưới cùng là thư của Tâm, nhưng rồi hy vọng mỏng manh cuối cùng cũng bị gió thổi bay đi. Lúc đó Khanh vừa buồn vừa giận Tâm, Tâm có biết không?
Giận Tâm vì Tâm không gửi thư mà lại báo là gửi thư làm cho Khanh phải xin ra ngoài để đi chờ đợi lấy thư, buồn vì đợi mãi không có thư của Tâm. Nhưng cũng ngay lúc đó có một ý nghĩ khác, Tâm không gửi thư được bởi vì Tâm bận học, không có thời gian...
Thời gian cứ trôi đi, Khanh cứ chờ đợi thư của Tâm, nhiều đêm Khanh nhớ Tâm và chỉ mong muốn gặp Tâm, nhưng Khanh chưa đỗ vào đại học nên chưa muốn nói cho Tâm biết.
Kỳ thi đại học năm đó Khanh thi trượt còn Tâm đã đậu vào trường Ngân Hàng. Lúc đó Khanh thấy buồn và có ý nghĩ là Tâm sẽ bỏ rơi Khanh, không còn liên lạc gì với Khanh nữa. Còn Khanh cũng không muốn gặp Tâm, vì Khanh đã thua Tâm nhưng cuối cùng đã trái ngược lại với những gì Khanh đã nghĩ. Khanh đã nhớ Tâm hơn và Tâm đã ghi thư động viên Khanh. Nhưng lâu dần Tâm cũng không ghi thư cho Khanh, Khanh nghĩ Tâm đã quên đi một người kém cỏi như Khanh và Khanh là một người bất tài thì không được phép gặp Tâm, chỉ được phép gặp Tâm khi thi đậu vào đại học.
Đến sinh nhật Khanh, Tâm vẫn gọi điện khiến Khanh vui vui, nhưng sau lần đó Tâm lại im lặng, không gì hết. Đến ngày Khanh thi đậu vào trường KTQD, Khanh chỉ thông báo cho Tâm, không cho Tâm địa chỉ ở của Khanh bởi Khanh nghĩ nếu Tâm thực sự muốn gặp Khanh thì Tâm có thể tìm ra, còn Tâm không muốn gặp thì chúng mình sẽ không gặp nhau nữa. Tâm đã tìm ra địa chỉ của Khanh và ghi thư cho Khanh, nên Khanh vẫn tiếp tục dành tình cảm của mình cho Tâm, một tình cảm thầm lặng mà Tâm không hay biết.
Lại một lần nữa Tâm làm cho trái tim của Khanh nhói đau khi Tâm bảo Khanh điều tra thông tin về Long. Ngay ngày Khanh đọc bức thư đó, khanh đã nhận ra người đó không đơn giản, và người đó có thể là người mà Tâm yêu. Khanh linh cảm được điều đó nhưng vẫn làm theo lời Tâm bởi Khanh vẫn chỉ là bạn của Tâm mà là bạn thì cần phải giúp Tâm. Còn cái ngày Tâm ra Hà Nội thì Khanh đã phải âm thầm chờ đợi Tâm suốt gần 4 tiếng đồng hồ trong đêm giá lạnh chỉ để mong đợi nhìn thấy Tâm.
Và cái ngày đau buồn nhất đối với Khanh cũng ngay tại sân ga này lúc Tâm trở vào SG. Nhưng Khanh không hiểu vì sao Tâm lại báo sai giờ tàu chạy cho Khanh. Tại sao vậy? Vì báo sai giờ tầu chạy nên Khanh đã phải vội vàng đến ga, chạy đi tìm Tâm khắp sân ga, và rồi lại tiếp tục chạy vòng quanh đoàn tàu để tìm Tâm. Khanh đã tìm đi tìm lại mà không gặp Tâm, Tâm có biết lúc đó Khanh cảm thấy thế nào không? Khanh đau lắm, người ta thì có đôi, có người thân đứng cạnh nhau còn Khanh thì cứ phải chạy đi tìm Tâm. Khanh muốn kêu gào thật to để Tâm nghe thấy nhưng Khanh đã không làm được, giờ tàu chạy đã đến, Khanh đứng một cách vô vọng trước đoàn tàu để có thể nhìn thấy khuôn mặt của Tâm trước khi Tâm vào SG nhưng một hy vọng nhỏ nhoi đó cũng không thành hiện thực, Khanh chỉ muốn khóc thôi Tâm ơi.
Sau ngày đó, Khanh đã ghi thư cho Tâm và nói những gì cần nói với Tâm, Tâm đã từ chối tình cảm của khanh và Tâm nói với Khanh điều gì Tâm còn nhớ không? "Tình yêu đến và đi rất tự nhiên nhưng Khanh phải biết tạo ra cơ hội và nắm bắt lấy cơ hội, đừng để nó đi qua rồi mới nhận ra hụt hẫng chới với đi tìm". Đây là câu nói mà Tâm khiến Khanh nhớ sâu đậm. Và bây giờ khi chúng mình cũng đã ra trường và có việc làm rồi trên tư cách là bạn, Khanh vẫn thầm lặng yêu Tâm, nhiều đêm nhớ Tâm đến phát khóc, Khanh cũng không hiểu vì sao.
Khanh cũng không còn dám nói ra tình cảm của mình nữa vì Khanh sợ Tâm "cấm vận" không cho Khanh gặp Tâm. Khanh cũng sẽ vui khi Tâm gặp được người chăm sóc cho Tâm tốt hơn. Chính vì vậy mà Khanh vẫn luôn chúc cho Tâm hạnh phúc…

điều không thể



Em vẫn đợi cái ngày không thể có.Sóng bình yên xô ngược phía trời xa.Con thuyền trôi chẳng tìm về bến đỗ.Mặc gió buồn biển vẫn hát ca .Em vẫn đợi cái ngày không thể có.Một vầng trăng hao khuyết giữa đêm rằm.Một vầng trăng hào quang không rạng rỡ.Cho đêm mãi là khoảng tối mông lung .Em vẫn đợi cái ngày không thể có .Dửng dưng khi anh chợt đến bên đời.Trái tim nhỏ ngủ ngoan trong lồng ngực.Chẳng lời yêu nào e ấp trên môi .Cái ngày ấy sao xa vời quáTuổi xuân em đã khép lại ơ hờ.Trái tim cằn khô chẳng còn mơ ước n.ữaEm bây giờ đã khác với em xưa./.

gió và mây



Trong cuộc đời của mỗi con người ai cũng có một tình yêu để nhớ. Tình yêu làm cho chúng ta có thể khóc, có thể cười, có thể đau khổ và hạnh phúc bất cứ lúc nào. Và chúng ta không thể sống thiếu tình yêu được. Hôm nay, tôi rất muốn tất cả các bạn hãy chia sẻ với tình yêu của tôi. Qua một bài thơ tôi tự sáng tác, nó là tất cả những gì tôi có. Đó là những nỗi buồn, những giọt nước mắt, những khổ đau để rồi được khóc cho tình yêu trọn vẹn và hạnh phúc nhất. Bài thơ có tựa đề:
Gió và mây
Chuyện kể ngày xưa gió và mâyGió giận hờn xua mây bay khắp nẻoMây thẫn thờ mang trong mình nỗi nhớVà đưa mắt nhìn tìm gió bâng quơ...
Chẳng thấy gió đâu mây hóa thành mưaXối xả hết những muộn phiền thuở trướcNhư chưa từng được trút giận lên gióMưa dữ dằn gió càng thổi mạnh hơn
Những cơn mưa như những chấm đen Trong cuộc tình của mây và gióVà gió hiểu vì sao mây khócGió quay về lau nước mắt cho mây
Em hiểu vì sao lại có những cơn mưaTrong cuộc tình của mây và gióVì gió đi không một lời từ biệtĐể mây buồn mây hóa thành mưa
Cả gió và anh đều cũng như nhau Cũng tàn nhẫn cũng vô tình như thếĐến bao giờ mưa trong em sẽ cạnĐể em không còn như đám mây kia.

quê hương


quê huong la chum khe ngot, cho con treo hai moi ngay , do la cau noi ma chung ta ai cung da duoc hoc va cung co le la kghong bao gio co the quen duoc , ai cung co que huong do la noi chon rau cat ron , va mot phan mau thit cua con nguoi , cho du co lam gi o dau thi trai tim cung luon huong ve que huong , du ai di nguoc ve xuoi , nho ngay gio to mung muoi thang ba , que huong toi tuy khong dep nhung toi lai rat yeu que huong va con nguoi noi day , mot que huong thanh binh voi nhung con nguoi gian di .

thu phap


đoi lãng tử phiêu du theo ngàn gió


chốn phiêu bồng at có lam my nhân