

Khi yêu em anh chợt nhận ra,Dường nhưanh chỉ là chiếc bóng,Lặng lẽ yêu, lặng lẽ bên em vô vọng,Chiếc bóng âm thầm đợi bước chân em,Đã nhiều lúc anh cố đi tìm,Hình hài kia em giữ riêng ai đó,Nhưng nhìn vào mắt em anh hiểu rõ,Mãi mãi là chiếc bóng đơn côi.Có nhiều lúc anh thấy tủi hờn,Ước một lần được như bao người con trai khác,Được bên em nhưng không là chiếc bóng.Không hình hài,em chẳng nhớ nổi tên. Ôi tình yêu lý trí mách được gì?Biết khổ dại nhưng vẫn yêu em mãiTháng ngày trôi đi cả một thời con trai.Nguyện suốt đời làm chiếc bóng bên em.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét