
Trong cuộc đời của mỗi con người ai cũng có một tình yêu để nhớ. Tình yêu làm cho chúng ta có thể khóc, có thể cười, có thể đau khổ và hạnh phúc bất cứ lúc nào. Và chúng ta không thể sống thiếu tình yêu được. Hôm nay, tôi rất muốn tất cả các bạn hãy chia sẻ với tình yêu của tôi. Qua một bài thơ tôi tự sáng tác, nó là tất cả những gì tôi có. Đó là những nỗi buồn, những giọt nước mắt, những khổ đau để rồi được khóc cho tình yêu trọn vẹn và hạnh phúc nhất. Bài thơ có tựa đề:
Gió và mây
Chuyện kể ngày xưa gió và mâyGió giận hờn xua mây bay khắp nẻoMây thẫn thờ mang trong mình nỗi nhớVà đưa mắt nhìn tìm gió bâng quơ...
Chẳng thấy gió đâu mây hóa thành mưaXối xả hết những muộn phiền thuở trướcNhư chưa từng được trút giận lên gióMưa dữ dằn gió càng thổi mạnh hơn
Những cơn mưa như những chấm đen Trong cuộc tình của mây và gióVà gió hiểu vì sao mây khócGió quay về lau nước mắt cho mây
Em hiểu vì sao lại có những cơn mưaTrong cuộc tình của mây và gióVì gió đi không một lời từ biệtĐể mây buồn mây hóa thành mưa
Cả gió và anh đều cũng như nhau Cũng tàn nhẫn cũng vô tình như thếĐến bao giờ mưa trong em sẽ cạnĐể em không còn như đám mây kia.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét