Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2007

nỗi lòng




Hiểu em nhiều mà lòng anh vẫn sợ / Đến ngày về ai biết có còn em???
Ngày anh sắp lên đường làm nghĩa vụ cũng là lúc chúng ta giận nhau. Lúc xe chuyển bánh cũng là khi nỗi thất vọng lại tràn về trong anh. Một bài thơ - cũng là kỉ niệm - là kí ức một thời anh luôn dành lại cho em - dẫu em có lãng quên thì tình anh vẫn thế (gửi Lê Thị Thanh Thảo).
Nỗi lòng...
Anh bỗng sợ ngày kia mình xa cách Bước chân dài trên quãng vắng đường quêTự bao giờ em cô đơn thế nhỉ?Anh vô tình anh nào hiểu cho em Anh bỗng sợ ngày kia mình xa cáchCánh đồng xưa bông lúa đổi thay màuNgày nắng gắt bóng em còn khom gặt Gom góp nghĩa tình giúp mẹ nuôi em Anh bỗng sợ ngày kia mình xa cáchEm mông lung phải lãng chuyện học hành Ngày thi đậu em còn nhiều cơ cực Mà rớt rồi mộng đẹp gửi miền Nam (!) Anh bỗng sợ ngày kia mình xa cáchEm lo âu anh đổi dạ thay lòng?Dù ngày tháng mỏi mòn em ngóng đợiĐến ngày về em sợ chẳng còn anh? Anh bỗng sợ ngày kia mình xa cáchTháng năm trôi em sẽ lớn lên nhiều Trong cõi mộng có còn tên anh nữa???Nơi phương xa anh lại chẳng hay về!!! Dù Thượng Đế bảo rằng: "Em thay đổi""Giết tôi đi tôi sẽ chẳng tin Người!"Hiểu em nhiều mà lòng anh vẫn sợ Đến ngày về ai biết có còn em???

Không có nhận xét nào: