Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2007

NOEL BUỒN


D yêu thương! Khi M ngồi viết những dòng này M lại nhắc thầm mình: "Noel sắp đến gần rồi đấy!". Thế là bọn mình xa nhau đến bốn mùa Noel rồi phải không D?
Nhớ Noel năm đầu tiên xa nhau vì nhớ D và muốn thể hiện tình cảm của mình, cũng là muốn được đứng trước Đức Chúa cầu chúc an lành, hạnh phúc cho D ở nơi xa, M đã đánh bạo rủ một cậu bạn học chung cấp II cùng M đến nhà thờ.
Ấn tượng của M khi nghe những người Thiên chúa cầu nguyện là không khí trang nghiêm, trong lành, là sự thành kính và chân thành với đức tin dành cho Chúa. Noel này M tưởng sẽ có D cùng đi xem lễ, được nghe D hát Thánh kinh, được nghe D kể chuyện vì sao Chúa được sinh ra và trở thành đức tin của người Thiên chúa giáo. Nhưng thật buồn D lại chưa thể về bên M. D biết M rất buồn và nhớ D, M sợ Noel, sợ cả cái Tết sắp đến vì một điều: M không thể gặp D.
Lúc này tâm trạng M không được bình an, M đang sống trong cảm giác thất vọng về một người M đã rất tin yêu; thất vọng trước những điều M đã tin, trước những ước mơ, những khát vọng sống tốt đẹp của mình bị cuộc đời phủ nhận; thất vọng vì những yêu thương chân thành của mình bị từ chối chỉ vì một nhân cách tốt, một tâm hồn đẹp cũng không thể đổi được hai chữ "nhan sắc" ở đời.
Có một câu châm ngôn mà M rất thích rằng: "Có một người bạn tốt là có cả một kho báu", nên cho dù rất nghèo vật chất, rất nghèo nhan sắc M vẫn tự hào mình giàu có, vì M có một người bạn là D và vì hai đứa luôn tự nguyện lấy yêu thương, sẻ chia, giúp đỡ người khác làm phương châm sống cho mình. M thấy mình hạnh phúc vì không bao giờ phải sống trong thù hận, luôn thấy lòng nhẹ nhàng vì mình biết tha thứ, biết bao dung cho người khác, cho những người làm tổn thương mình.
Noel này M sẽ rủ bạn bè đến nhà thờ, M sẽ quỳ trước Đức Chúa như một người theo đạo để cầu nguyện Người sẽ mang những điều tốt đẹp nhất, hạnh phúc nhất đến cho D, cho những người M yêu thương và cho cả người con trai M đã yêu rất chân thành và hết lòng mình.

Không có nhận xét nào: