

THời gian qua như một cơn gió thoáng
mây vô tình trôi lạc hướng về đây ,
Nhìn mưa rơi , buốt giá tận trong lòng
Những kỷ niệm ngày xưa còn đọng mãi.
Con đường ấy ngày xưa ta đã đến
Bao niềm vui, chan chứa cả nỗi buồn,
Con đường vắn mỉm cười nhìn hạnh phúc
Và bây giờ nó khóc bởi lìa đôi.
Tôi ước gì đừng có ngày xưa ấy
Đừng có em chung bóng lối tôi về,
Đừng nghe em trao những lời hạnh phúc
Đừng yêu em , đừng đặt trọn niềm tin.
Tôi yêu em yêu nhiều hơn tất cả
Tôi yêu người hơn chính bản thân tôi ,
Để giờ đây tôi hụt hẫng sợ tình
Và hơn thế tôi nhìn đời cay đắng.
Tôi ghét lắm con đường em đã đến,
Tôi ghét luôn hơi ấm nơi em nằm ,
tôi ghét cả những đem dài lắm mộng,
Ghét chính mình đã in dấu tư em.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét