

BẠN chăn trâu không gặp mấy người
Tôi ngượng ngùng,ai chào ông đại tá !
Chào nhà văn một bà nào đó
mấy người reo a chú sáu đã về!
Ai oai phong khi trở về làng
tôi chỉ thấy mình có lỗi
cô bác vẫn nắng mưa lầm lũi
Dù tháng ba không vác rá đi vay
Mồ hôi cha mờ mắt trưa cày
Em chảy máu cam giữa đồng say nắng
răng cầm cập , chân lội bùn buốt cóng
Bóng mẹ chiều nào xanh tái hoàng hôn .
Hạt gạo nghèo nuôi tôi khôn lớn
đi đại học cả làng hy vọng
Mấy chục năm đã bao người khuất bóng
Cứ hão huyền tôi làm được gì đâu.
Làng lê ơi chú sáu chăn trâu
Có mầy bài thơ về làng mình đó
Còn biết bao điều mắc nợ
Dẫu làm vua chẳng trả nợ được ơn làng.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét