Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2007

yêu trong dại khờ



Tâm à! Tâm còn nhớ ngày đầu tiên Khanh nhận được thư của Tâm, lớp Khanh đã thế nào không? Cả lớp Khanh xôn xao về cái tin Khanh quen được một bạn nữ ở tận trong Sài Gòn. Ngày ấy Khanh vui lắm và tiếp theo đó là bức thư thứ hai của Tâm, bức thư có cả hình của Tâm.
Tâm ơi! Tâm có biết không? Khanh đã bắt đầu yêu Tâm ngay từ bức thư thứ 2 này bởi sự động viên và những lời khuyên chân thành của Tâm. Suốt từ ngày đó Khanh đã âm thầm yêu Tâm và chỉ mong nhận được thật nhiều hình của Tâm nhưng tất cả đều chỉ là sự mong đợi. Tâm cứ hẹn ngày gửi cho Khanh và Khanh đã nhiều lần xin ra trước giờ nghỉ học để nhận thư. Mỗi khi xem gần hết chỗ thư của trường, Khanh lại thấy buồn và hy vọng bức thư ở dưới cùng là thư của Tâm, nhưng rồi hy vọng mỏng manh cuối cùng cũng bị gió thổi bay đi. Lúc đó Khanh vừa buồn vừa giận Tâm, Tâm có biết không?
Giận Tâm vì Tâm không gửi thư mà lại báo là gửi thư làm cho Khanh phải xin ra ngoài để đi chờ đợi lấy thư, buồn vì đợi mãi không có thư của Tâm. Nhưng cũng ngay lúc đó có một ý nghĩ khác, Tâm không gửi thư được bởi vì Tâm bận học, không có thời gian...
Thời gian cứ trôi đi, Khanh cứ chờ đợi thư của Tâm, nhiều đêm Khanh nhớ Tâm và chỉ mong muốn gặp Tâm, nhưng Khanh chưa đỗ vào đại học nên chưa muốn nói cho Tâm biết.
Kỳ thi đại học năm đó Khanh thi trượt còn Tâm đã đậu vào trường Ngân Hàng. Lúc đó Khanh thấy buồn và có ý nghĩ là Tâm sẽ bỏ rơi Khanh, không còn liên lạc gì với Khanh nữa. Còn Khanh cũng không muốn gặp Tâm, vì Khanh đã thua Tâm nhưng cuối cùng đã trái ngược lại với những gì Khanh đã nghĩ. Khanh đã nhớ Tâm hơn và Tâm đã ghi thư động viên Khanh. Nhưng lâu dần Tâm cũng không ghi thư cho Khanh, Khanh nghĩ Tâm đã quên đi một người kém cỏi như Khanh và Khanh là một người bất tài thì không được phép gặp Tâm, chỉ được phép gặp Tâm khi thi đậu vào đại học.
Đến sinh nhật Khanh, Tâm vẫn gọi điện khiến Khanh vui vui, nhưng sau lần đó Tâm lại im lặng, không gì hết. Đến ngày Khanh thi đậu vào trường KTQD, Khanh chỉ thông báo cho Tâm, không cho Tâm địa chỉ ở của Khanh bởi Khanh nghĩ nếu Tâm thực sự muốn gặp Khanh thì Tâm có thể tìm ra, còn Tâm không muốn gặp thì chúng mình sẽ không gặp nhau nữa. Tâm đã tìm ra địa chỉ của Khanh và ghi thư cho Khanh, nên Khanh vẫn tiếp tục dành tình cảm của mình cho Tâm, một tình cảm thầm lặng mà Tâm không hay biết.
Lại một lần nữa Tâm làm cho trái tim của Khanh nhói đau khi Tâm bảo Khanh điều tra thông tin về Long. Ngay ngày Khanh đọc bức thư đó, khanh đã nhận ra người đó không đơn giản, và người đó có thể là người mà Tâm yêu. Khanh linh cảm được điều đó nhưng vẫn làm theo lời Tâm bởi Khanh vẫn chỉ là bạn của Tâm mà là bạn thì cần phải giúp Tâm. Còn cái ngày Tâm ra Hà Nội thì Khanh đã phải âm thầm chờ đợi Tâm suốt gần 4 tiếng đồng hồ trong đêm giá lạnh chỉ để mong đợi nhìn thấy Tâm.
Và cái ngày đau buồn nhất đối với Khanh cũng ngay tại sân ga này lúc Tâm trở vào SG. Nhưng Khanh không hiểu vì sao Tâm lại báo sai giờ tàu chạy cho Khanh. Tại sao vậy? Vì báo sai giờ tầu chạy nên Khanh đã phải vội vàng đến ga, chạy đi tìm Tâm khắp sân ga, và rồi lại tiếp tục chạy vòng quanh đoàn tàu để tìm Tâm. Khanh đã tìm đi tìm lại mà không gặp Tâm, Tâm có biết lúc đó Khanh cảm thấy thế nào không? Khanh đau lắm, người ta thì có đôi, có người thân đứng cạnh nhau còn Khanh thì cứ phải chạy đi tìm Tâm. Khanh muốn kêu gào thật to để Tâm nghe thấy nhưng Khanh đã không làm được, giờ tàu chạy đã đến, Khanh đứng một cách vô vọng trước đoàn tàu để có thể nhìn thấy khuôn mặt của Tâm trước khi Tâm vào SG nhưng một hy vọng nhỏ nhoi đó cũng không thành hiện thực, Khanh chỉ muốn khóc thôi Tâm ơi.
Sau ngày đó, Khanh đã ghi thư cho Tâm và nói những gì cần nói với Tâm, Tâm đã từ chối tình cảm của khanh và Tâm nói với Khanh điều gì Tâm còn nhớ không? "Tình yêu đến và đi rất tự nhiên nhưng Khanh phải biết tạo ra cơ hội và nắm bắt lấy cơ hội, đừng để nó đi qua rồi mới nhận ra hụt hẫng chới với đi tìm". Đây là câu nói mà Tâm khiến Khanh nhớ sâu đậm. Và bây giờ khi chúng mình cũng đã ra trường và có việc làm rồi trên tư cách là bạn, Khanh vẫn thầm lặng yêu Tâm, nhiều đêm nhớ Tâm đến phát khóc, Khanh cũng không hiểu vì sao.
Khanh cũng không còn dám nói ra tình cảm của mình nữa vì Khanh sợ Tâm "cấm vận" không cho Khanh gặp Tâm. Khanh cũng sẽ vui khi Tâm gặp được người chăm sóc cho Tâm tốt hơn. Chính vì vậy mà Khanh vẫn luôn chúc cho Tâm hạnh phúc…

Không có nhận xét nào: