Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2008

Đơn Phương







Có phải chăng em yêu hoa hồng trắng?
Để anh buồn tan nát trái tim yêu!
Một trái tim đã ấp ủ bao điều
Dẫu yêu thương đôi lời chưa dám ngỏ.
Có phải chăng em chưa nghĩ tới?
Hay hững hờ Trước ngưỡng cửa tình yêu!
Giấu nỗi đau anh chôn niềm băng giá
Để mãi tìm một hoài niệm cô đơn.
Và phải chăng dòng đời luôn thay đổi?
Như sóng kia ào ạt tới bến bờ!
Nhưng em ơi có anh vẫn mãi đợi



Dù tóc xanh còn muộn chút hương tình.

Gửi Em




Em yêu ơi anh ở nơi xa


Rất nhớ em trong buổi chiều tà


trời chiều nay mưa phùn lạnh lắm


Em nơi nhà chắc cũng rất nhớ anh


Anh yêu em anh muốn hét to lên


Nhưng khoảng cách đã khiến mình đau khổ


Có nỗi đau em tự mình giấu kín


Chẳng cho anh hay biết nỗi lòng em


Anh rất buồn và càng yêu em mãi


hỡi bông hoaa bé nhỏ quê nhà


Anh mãi yêu chẳng bao giờ đổi khác


Những chciều tà anh lặng lẽ nhớ em


Rồi đêm đêm gió vẫn luồn khe cửa


Lạnh tay anh dưới ánh đèn bàn


Em ở xa chắcc buônf lắm hở


Anh ngồi bàn cũng khoccs như em


Tình yêu ta tình yêu chim én


hót vang ca lúc nắng ấm chan hòa


Rồi ùa khóc những lúc trời lạnh lẽo


Của chiều tà khi ta phải xa nhau


Em yêu ơi bức thư tình theo gió


nhờ mây kia trao tận đến tay em


Yêu em mãi tình ca chim én nhỏ


Để đêm đêm anh lại nhớ đến em


Rối ngồi khóc như đêm nào đã khóc


Hẹn gặp em những lúc anh về


Tình ta đẹp không gì ngăn cản nổi


Dẫu vùng khóc suốt năm suốt tháng


Ta vẫn chờ ngày hẹn để có nhau.

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2008

Đồng vọng


Em xa tôi trở về nơi chốn cũ

Có lúc nào chợt nhớ đén tôi không?

Nhớ góc phố , nhớ con đường kỉ niệm

Ta lang thang , tán dóc dưới mưa rơi!

Em đi rồi trong tôi òa nỗi nhớ ,

Dẫu biết rằng nơi ấy chẳng xa xôi!

Không cách trở ,không rào ngăn cản lối

Sao đong đầy khoảng cách tuột tầm tay!

Em có biết nơi đây tôi ngẩn ngơ,

Tâm hồn tôi góc nhỏ của riêng em!

tôi và em như hai bờ dòng chảy

mãi song song chẳng hội tụ bao giờ!

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2008

Ngày Trở Lại







ghé thăm em một chiều mưa thứ sáu



Con phố buồn lặng lẽ khóc đầy vơi



Ký ức xưa bóng hình còn sâu đậm



Em đứng chờ , vạt tóc xõa bờ vai



ngày trở lại em đã thay đổi



vẫn dáng ấy , em bây giờ đã khác



nhịp tim lỗi trong một lần bất chợt



để bây giờ em là của riêng ai ?



nước sông trà vẫn giữ mãi không phai



bao kỷ niệm ùa về trong ký ức



con tim xưa vẫn từng ngày thổn thức



tiếng yêu đầu anh nói với riêng em....